.
Giấc mơ của hắn
Giấc mơ của hắn
quangtrung


Trời gần tối, chợt bên ngoài có tiếng gió thổi mạnh làm hắn giật mình nhìn ra cửa sổ, các vệt bẩn trên ô cửa kính có từ trước khi hắn đến căn nhà cũ này và vài vệt sơn bắn lên tấm kính mà hắn vừa dây bẩn vào khi sơn bức tường dường như không ngăn hắn nhìn thấy các chiếc lá đang rơi đầy trên sân. Lá từ cây gì hắn cũng không biết nữa. Đi lại nhiều nơi nhưng cả đời hắn chưa từng thấy cây này bao giờ, cây gì mà chỉ có lá mà không có hoa hay trái gì, lá và thân thì giống như cây bàng mà hắn thường thấy khi còn ở Việt Nam. Hắn dự định khi nào rảnh thì sẽ hỏi thăm đó là cây gì cho biết.

Hắn không biết cũng phải, chân ước chân ráo mới đến xứ người, mười ngày qua chỉ mới giúp cho hắn lại sức sau nhiều ngày lo nghĩ từ chuyện giấy từ, chuyện khám sức khỏe, chuyện phỏng vấn rồi chuyện mua vé máy bay và đóng gói đồ đạt trong nhà. Của đáng tội, việc thì không nhiều nhặn và nặng nề gì cho cam nhưng do bản tính hay lo nên làm hắn mất sức nhiều. Hắn lo cũng phải vì hắn đang trong cuộc chơi lớn, cuộc chơi mà trong đó tương lai của cả gia đình hắn đang đặc cược vào, một vuộc chơi thắng thua chưa rõ ràng vì có quá nhiều biến số như tình hình kinh tế của quốc gia này trong tương lai, khả năng cố gắng của gia đình hắn ... rất nhiều biến số mà hắn không biết được.

Tuổi già đang đến với hắn, hắn ý thức được thế vì mọi khi hắn uống tới 10 chai mới say nay chỉ có 3 chai thì hắn mệt và sợ, hắn sợ bị đột quỵ như những người ở tuổi ngoài 50 như hắn vẫn thường bị, thực ra hắn không sợ chết cho lắm vì cuộc đời hắn cũng ba chìm bảy nổi nên hắn cũng ý thức được rằng chuyện tiền bạc, của cải, địa vị xã hội cũng chỉ là của phù du thôi, chết là hết. Biết thế tuy nhiên hắn cũng sợ, sợ không phải cho bản thân của hắn mà là cái trách nhiệm dẫn dắt 3 đứa con của hắn vào đời. Vợ hắn cũng là người giỏi giang, của đáng tội nếu đang ở Việt Nam mà hắn chết thì cũng chẳng lo gì mấy vì dù có khó khăn nhưng hắn khá tin là vợ hắn có thể xoay xở được nhưng một khi không có hắn nơi đất lạ người không quen thế này thì chuyện lại khác.

Dạo này người ta chết vì ung thư nhiều lắm, chắc là do uống rựu sắn, rựu bắp nhiều vào những năm 80, mà nghe nói là loại rựu này vào thời đó người ta cho thêm thuốc trừ sâu vào cho nặng đô, biết thế mà vẫn cứ uống vì chẳng thể còn sự chọn lựa nào khác vào lứa tuổi của hắn trong thời đó. Khi còn gian khổ mà uống cái thứ thổ tả đó vào mà chết thì cũng dể hiểu, nay có tiền rồi uống rựu, bia có chất lượng cao hơn nhưng bù vào là hắn uống nhiều hơn trong mỗi lần uống và cũng uống thường xuyên hơn nên tình hình sức khỏe của hắn dường như quá yếu so với tuổi ngoài 50 của hắn.

Biết cuộc sống là phù du, “sống gởi, thác về” mà hắn vẫn sợ chết vì hắn còn nhiều chuyện phải làm trong tương lai cho gia đình hắn mà cụ thể là 3 đứa con của hắn. Hắn sợ chết rồi thì công việc bỏ dở không ai làm, hắn sợ như là phản xạ tự nhiên vì rằng ở tuổi hắn mọi sự năng nổ, nhiệt tình, liều lỉnh của tuổi trẻ đã dần bỏ rơi hắn mà đi nên hắn hay có những cơn sợ bất ngờ như vậy.

Hắn thường lên VDT để tìm hiểu hồ sơ của hắn xem đến đâu rồi và thấy là dạo này người ta hay bàn đi, tán lại chuyện đi, chuyện ở, chuyện được, chuyện mất nên hắn cũng tính thử là nhà hắn đi thì được cái gì và mất cái gì và hắn chợt nhận ra rằng là chuyện được, chuyện mất liên quan đến từng con người cụ thể chứ chẳng phải được mất một cái chung chung.

Hắn biết là 3 đứa con của hắn sẽ được rất nhiều mà chẳng mất gì cả, con hắn sẽ được đi học ở một sứ sở mà nghe nói là đi du học qua đây phải tốn hàng trăm triệu một năm. Con hắn sẽ được hưởng thụ một nền y tế hiện đại, nói lỡ mồm lỡ miệng mà nếu có đau ốm, tai nạn thì cũng yên tâm là đến số thì mới say good bye chứ không có chết oan như những người ở làng quê của hắn. Con hắn sẽ có công ăn việc làm nếu có cố gắng và học hành giỏi giang, cạnh tranh lành mạnh và song phẳng với trắng đen, nâu, vàng chứ chẳng phải bị phân biệt gì cả. Con hắn cũng được hưởng lợi từ các cơ sở hạ tầng đã hoàn chỉnh mà theo người ta nói thì chắc là đời chít hắn cũng chưa chắc đã có được, nói tóm lại thì các con hắn chả mất gì sất.

Còn hắn và vợ hắn, những người ngoài 50 mươi, những người đã có chút ít tiền bạc, có chút ít địa vị và công ăn việc làm thì đúng là có mất thật. Mà theo cách tính toán của hắn thì cái sự mất này cũng không nhiều nhặn gì cho lắm vì chẳng ai lấy của hắn một hào, một xu nào khi hắn đến đây. Tiền hắn bán nhà, bán xe ở Việt Nam thì hắn vẫn giữ đó, số vàng mà vợ chồng hắn chắt chiu bấy lâu nay vẫn còn đó cho nên nói mất mát về kinh tế thì cũng chẳng mất gì ngoại trừ tiền tàu xe qua đây, mà chuyện này là lẽ thường đã đi là phải tốn chứ ai mà cho mình quá giang đoạn đường xa vậy.

Hắn không mất tiền bạc nhưng quả thật là hắn mất đi cái không khí dô, dô khi đám bạn vừa quen vừa lạ cụng ly nhau sau mỗi buổi chiều tan sở, hắn mất và nhớ cái mùi thơm của mấy món nướng, cái dáng ỏng ẹo của mấy em tiếp thị bia mà hắn vẫn thường thấy trong mỗi chiều tham gia độ nhậu. Của đáng tội là 10 ngày ở đây thức ăn chẳng thiếu thốn gì mà thực ra còn dư thừa là đằngg khác, mà xem ra theo hắn biết thì chẳng thể thiếu thốn được trong tương lai, do thế xem ra thì hắn chỉ mất đi cái “không khí” vui chơi chứ chẳng phải hắn mất đi một cái gì cụ thể cho lắm. Hắn còn mất cái gì nũa? uhm hắn mất cái ghế văn phòng mà hắn vẫn thường ngồi dựa ngữa ra mỗi khi mõi lưng, mặc dù công việc hắn làm thì cũng chẳng thể làm hắn mõi lưng đến thế, hắn mất đi cái không khí nhàn hạ mà hắn có khi hắn đến sở làm, cái không khí nhàn hạ, dể chịu mà hắn tưởng là hắn sẽ có được đến cuối cuộc đời.

Hắn như người lữ khách mệt nhoài sau bao lâu chờ đợi, chen lấn, giành giật để có được chiếc ghế êm ấm cho chuyến đi dài của cuộc đời và hắn những tưởng hắn sẽ ngồi đó, ngồi nơi cái ghế mà hắn đã chật vật bao năm để có được cho đến hết cuộc đời còn lại của hắn. Của đáng tội, không phải chỉ riêng hắn mà những người vào tuổi hắn đa phần cũng mong có được cuộc sống êm ấm như hắn, cái không khí êm ấm có được sau bao năm làm lụng cực nhọc, vất vã. Từ cái lý sự đó cho nên mới có cái chuyện được mất ở đây. Tính hắn ít bộc lộ suy nghĩ của mình ra, cho nên nói đến mất cái chuyện ăn nhậu, mất cái vị trí làm việc êm ấm của mình ra hắn cũng sợ người ta nói là hắn tầm thường quá nhưng đó chỉ là cái vị dụ thô thiển mà cái đầu óc mê muội của hắn có thể nghĩ ra được lúc này.

Cái visa bulletin chết tiệt của NVC đã không để yên cho hắn, đáo hạn là cái từ đã mang lại bao nhiêu niềm vui, sự háo hức cho các con hắn thì lại mang cho hắn bấy nhiêu sự suy nghĩ, lo toan, cái bulletin ấy đã lôi tuốt hắn ra khỏi chiếc ghế êm ấm đó và quăng hắn đến một nơi xa lạ và dúi vào tay hắn cái penso để hắn, chiều nay, ngồi đây, tay dính đầy sơn, thân mình đau mõi sau nhiều năm không làm việc bằng chân tay và suy nghĩ về cuộc đời lên bờ, xuống ruộng của hắn.

Hắn đi kinh tế mới vào lúc 17 tuổi, thằng học trò lớp 10 từ thành thị bắt đầu cuộc sống mới ở núi rừng, tự lo trồng sắn, trồng bắp mà ăn, làm nhà mà ở. Rồi cuộc sống cũng qua đi, không vui, không buồn, chắc là lúc đó hắn còn trẻ nên cũng không lo nghĩ gì nhiều, hơn nữa lúc đó hắn đang tự nắm giữ cuộc đời mình, thắng hay bại là tự hắn quyết định cho bản thân hắn và quan trong là hắn còn rất nhiều thời gian phía trước, sai thì làm lại nên hắn cũng không lo nghĩ nhiều cho lắm.

Nhu cầu cho cuộc sống lúc đó cũng không nhiều, ăn cho no bụng là được bất kể đó là sắn, khoai hay cơm. Mặc cho đừng rách là được mặc dù áo quần hắn cái nào cũng vá đi vá lại năm bảy miếng, màu sắc khác nhau. Vào thời gian đó, hắn còn nhớ như in vị ngon của một vài con cá nhỏ mà hắn bắt được khi tát nước cả ngày cho khô đoạn suối cạn sau nhà hắn. Sau này khi có của ngon vật lạ hắn thấy vẫn không thể nào có được vị ngon như lúc ấy và hắn chợt hiểu ra rằng đó là lý do khiến cho những người nghèo, khổ như hắn vào lúc đó có lý do để mà sống.

Sau 3 năm, hắn rời khu kinh tế mới vào thành phố làm nghề xây dựng, vừa phụ việc vừa học nghề, nhờ ơn trời hắn cũng sáng ý nên công việc cũng ổn định và phát triển. Hắn cũng có cái ăn, cái mặc thỉnh thoảng hắn cũng gởi về cho mẹ hắn ít vải, vài ký đường, vài lon sửa mà hắn để dành tư phần tiêu chuẩn hằng tháng của hắn. Nhà hắn lúc đó cũng nghèo và thiếu thốn lắm vì lúc đó ba hắn còn đang học tập, và chính cái chuyện học tập này rồi thì là HO rồi thì là bảo lãnh rồi thì là F3 và cuối cùng là hắn ngồi đây suy tư, buồn bả và nhớ về cuộc đời hắn.

Công việc xây dựng cũng nặng nhọc, cũng dãi nắng dầm mưa nhưng bù vào đó hắn có tiền cưới vợ và lo cho con. Không giàu có gì nhưng sau 3 năm lăn lộn để lên cái chức đội trưởng đội xây dựng và nhờ thế hắn bắt đầu cũng có ái ăn, cái để. Nhìn thấy tương lai cái nghề xây dựng cũng sáng sủa nên hắn muốn làm vậy cho hết cuộc đời, nhưng hắn lại không muốn mấy đứa con của hắn cũng đi vào cái nghề như hắn. Của đáng tội nhà hắn sống nhờ cái nghề này của hắn nên hắn không dám nói ra miệng với ai là mình không thích con hắn theo cái nghề chân tay này. Thực lòng mà nói, lớn lên ở khu kinh tế mới, bây giờ ra phố ở, lại có cái nghề làm ra tiền thì hắn còn mong ước gì nữa, bản chất hắn thích làm việc không muốn ăn không ngồi rồi thì cái nghề này quá sướng đối với hắn vào những năm 80 và cũng là niềm mơ ước của bao thanh niên vào tuổi hắn lúc ấy.

Tuy nhiên khi nghĩ đến con hắn lại muốn tìm cái nghề gì đó đở chân lấm tay bùn một tí, cái chính không phải vì hắn muốn nhàn hạ mà vì hắn muốn làm gương cho con cái hắn tập trung vào chuyện học hành chứ không làm thuê làm mướn, lao động chân tay như hắn vì dù gì ba hắn, chú, bác hắn vào thời trước tuy không quyền cao chức trọng gì nhưng cũng là người làm bàn giấy cả. Hắn biết là cái sự học chẳng phải là con đường duy nhất để sống và tiến thân tuy nhiên cái triết lý con hơn cha là nhà có phúc đã thấm vào hắn như bao nhiêu người Việt khác, cái triết lý cha mẹ nhịn ăn, nhịn mặc, chịu khó, chịu khổ cho con đi học thành tài thì cha mẹ nào cũng vui vẻ mà làm cả, cái sợ nhất của cha mẹ là con cái chẳng học hành bằng người khác.

Chính vì lý do muốn làm gương cho con hắn mà hắn quyết định mạo hiểm. Dùng từ mạo hiểm là phải vì hắn chuẩn bị bỏ cái nghề mà hắn thuần thục bấy lâu này để lao vào một công việc hoàn toàn xa lạ với hắn đó là học đại học. Hắn từ bỏ công việc xây dựng của mình để hắn đi học đại học, lúc đó hắn lo lắm, hắn lo là vì hắn là nguồn sống chính của gia đình hắn, cơm, áo, gạo, tiền là do hắn làm ra là chính tuy vợ hắn cũng giúp được gia đình rất nhiều nhưng rõ ràng là lương công chức hằng tháng của vợ hắn sẽ không đủ chi tiêu cho gia đình có 4 miệng ăn như nhà hắn. Hắn lo lắm vì hắn quen làm việc tay chân hơn là suy nghĩ tính toán trên giấy tờ, hắn lo lắm vì cái bằng bổ túc văn hóa lớp 12 mà hắn kỳ cạch có được khi hắn mới vào nghề xây dựng chắc chắn là không đủ kiến thức cho hắn tiếp tục theo kịp chương trình đại học, và hắn rất lo là không biết ai mà dùng cái bằng đại học tại chức của hắn khi hắn ra trường, mà không ai dùng thì nhà hắn đói là cái chắc.

Hắn lo nhưng hắn vẫn chơi canh bạc này vì hắn tin vào bản thân hắn, hắn tin là sau khi hắn có bằng đại học thì cuộc sống nhà hắn sẽ tốt lên, con cái hắn sẽ có điều kiện sống và học hành tốt hơn và quan trong hơn cả là con cái hắn sẽ nhìn hắn như một tấm gương để noi theo để mà học hành cho tốt. Lúc này mọi chuyện đã khá rõ ràng, nhu cầu cuộc sống tương lai của gia đình hắn lôi kéo hắn, con cái hắn cần hắn làm gương để định hướng cuộc đời nên hắn quyết định thay đổi, việc chẳng đặng đừng.

Cuộc đời hắn, hắn dò dẫm, hắn mò mẫm mà đi, học hỏi bạn bè, tự làm, tự học vì cha hắn không thể dạy bảo hắn vì khi hắn cần học thì cha hắn ở trong trại cải tạo không thể giúp hắn được, còn mẹ hắn thì không đi kinh tế mới cùng hắn vì lo là các em hắn sẽ khó sống ở vùng rừng núi heo hút đó. Hắn không được học từ cha hắn, từ mẹ hắn và vì thế dù hắn có muốn dạy dỗ con hắn thì hắn cũng không thể làm được vì hắn không có kinh nghiệm dạy dỗ con khi hắn chưa từng được cha mẹ hắn dạy dỗ khi hắn cần nhất. Nhiều khi hắn muốn nói cho con hắn biết là hắn chẳng thiết tha gì việc đi Mỹ mà chỉ vì tương lai con hắn nên hắn đi mà thôi nhưng hắn chẳng nói ra được vì hắn không có được cái kinh nghiệm dạy dỗ con hay nói cụ thể hơn là bày tỏ tình cảm với con hắn nên hắn im lặng và mong là các con hắn hiểu tấm lòng của hắn.

Hắn tưởng cuộc sống cứ thế mà trôi đi cho đến một hôm con gái lớn của hắn bước chân vào trường đại học, khi con hắn đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời hắn bổng thấy lo, hắn lo vì hắn không muốn thấy một bản sao giống hắn sắp ra đời hắn không muốn thấy con hắn phải tự lăn lộn, chiến đấu cho cuộc sống như hắn trước kia. Hắn biết là cuộc sống đã thay đổi nhiều so với thời hắn còn trẻ, hắn biết là con hắn sẽ không phải kham khổ để tìm kiếm cái bằng đại học như hắn thời xưa, hắn biết là con hắn cũng sẽ có việc làm nhưng sẽ khó khăn không ít như hắn vào lúc trước, nhưng đồng thời hắn cũng biết chắc rằng con hắn sẽ vẫn phải nổ lực gấp mười lần như hắn trước kia để có được cuộc sống mà người khác không cần phải nổ lực nhiều đến thế.

Hắn không muốn con hắn phải trải qua hoàn cảnh như hắn đã qua vì hắn biết là với tấm bằng đại học mà thiếu đi các mối quan hệ ràng buộc xã hội như hắn trước kia thì con hắn suốt đời chỉ là anh thợ cạo bàn giấy, hắn cũng biết là với số tiền it ỏi mà hắn dành dụm chẳng thể giúp con hắn có đủ vốn làm ăn dẩu biết rằng có rất nhiều cơ hội kinh doanh hơn trước. Có thể hắn sai như hắn nghĩ là cuộc chơi không sòng phẳng với hắn cũng như những người cùng hoàn cảnh với hắn.

Hắn nghĩ thế những chẳng thể làm gì được cho tới khi cha hắn gọi điện từ Mỹ về nói với hắn là hồ sơ xin di cư đi Mỹ của gia đình hắn sắp sửa được mở. Chả là nhờ vào chuyện đi học tập lúc trước mà cha mẹ và 2 em của hắn được đi định cư ở Hoa Kỳ theo diện HO.

Nghe điện thoại xong hắn vừa mừng vừa lo. Mừng vì hắn biết là khi nhà hắn được định cư ở Hoa Kỳ thì các con hắn sẽ có cơ hội tốt hơn trong cuộc sống. Hắn không hiểu nhiều về nước Mỹ nhưng hắn tin là ở đó có nhiều cơ hội hơn cho các con hắn phát triển. Hắn lo vì hắn cảm thấy hắn già rồi, hắn không muốn làm lại từ đầu, hắn không muốn từ bỏ căn nhà tiện nghi của hắn để đi thuê nhà để ở, hắn không muốn bỏ cái chức phó giám đốc của một công ty nước ngoài với mức lương trên 1 ngàn đô một tháng để lao động chân tay nữa, hắn không muốn học thêm tiếng Anh, hắn không muốn phải học lái xe, nói tóm lại hắn không muốn thay đổi gì nữa cả. Vợ hắn cũng có cùng tâm lý như hắn, khi gần về già người ta thường muốn an nhàn, ăn ít và tiêu ít đi và nghĩ ngơi cho khỏe.

Nhìn cái viễn cảnh phải làm mọi thứ lại từ đầu, vợ chồng hắn lo lắm. Cứ tưởng tượng hắn phải đi làm lại từ đầu cái cuộc đời đầy nhọc nhằn của hắn thì thà rằng hắn chết đi còn hơn. Hắn giống như thanh sắt đã bị nung nóng và uốn đi uốn lại nhiều lần nên nhão đi và chỉ chực gãy, hắn thực sự mệt mõi vì cuộc đời của chính hắn. Nhưng suy đi tính lại thì vợ chồng hắn cũng đã quyết định ra đi vì tương lai của con cái.

Và đó là lý do tại sao chiều nay hắn ngồi đây tại một xứ sở xa lạ, một thành phố xa lạ trong một căn nhà xa lạ này để nhìn lại cuộc đời hắn. Ly nước trà mà hắn rót ra từ cái ấm đun điện đã nguội ngắc, cái ấm đun diện mà thằng em hắn vừa đưa cho vợ hắn chiều qua để mang xuống căn nhà hắn vừa thuê đây. Hắn chợt thấy cay đắng và tủi thân vì vào cái tuổi hắn đã hết lên bờ lại xuống ruộng nay lại phải nhận món quà nho nhỏ của người khác cho hắn, hắn thấy tủi vì ở vào cái tuổi của hắn thì đáng ra là hắn phải cho chứ đâu có được nhận.

Bên ngoài bóng chiều dần xuống, hắn thu dọn đồ đạc, rửa cái penso, thay cái áo dính đầy sơn ra, đi quanh nhà khóa các cánh cửa lại và ra trước sân ngồi chờ thằng em hắn xuống đón về. Vài ba người hàng xóm đi ngang qua nhìn hắn và cười thân thiện nhưng ánh mắt họ không khỏi ánh lên sự ngạc nhiên tự hỏi, cái thằng da vàng nào đây nhỉ? hắn đến đây làm gì vào cái tuổi này nhỉ? chắc là ở quê hắn ăn không đủ ăn, mặc không đủ mặc nên mới đi xa thế để kiếm sống, hắn cảm nhận ra ngay ánh mắt ấy mà không khỏi buồn và cũng tự hỏi mình, mình đến đây làm gì nhỉ?

và cùng lúc ấy hắn nhận ra rằng hắn đến đây để làm gì? có đáng để từ bỏ tất cả để đến đây không? Có ai bắt buộc hắn phải làm lại từ đầu vào cái tuổi trên 50 này không? ...và các câu hỏi đại loại như vậy, nhưng người trả lời không phải là hắn mà là các con hắn vì rằng:

nếu các con hắn gắng học gắng làm để thành công trên đất mới này thì đó chính là câu trả lời hay và có hậu nhất cho các câu hỏi trên, cho các câu hỏi từ ánh mắt của những người hàng xóm ban đầu gặp hắn;

Còn các con hắn thất bại trên con đường tiến thân thì mãi mãi các câu hỏi đó sẽ không bao giờ được trả lời;

Và cho đến khi hắn nhắm mắt xuôi tay trên đất nước xa lạ này hắn cũng sẽ tự hỏi mình đến đây làm gì nhỉ?

Trời tối dần, thằng em hắn vì lý do nào đó vẫn chưa đến đón hắn, hắn ngồi trong bóng tối và mong ước giá gì các con hắn hiểu được ý hắn thì tốt biết mấy, nhưng nếu con hắn không hiểu cho hắn thì hắn cũng chẳng nói ra làm gì vì đơn giản là hắn không biết cách bày tỏ tình cảm, đơn giản vậy thôi.

Ánh đèn xe hơi quét vào sân, hắn uể oải đứng dậy xách cái giỏ đựng thức ăn mà hắn mang theo khi sáng và bước ra xe, thằng em hắn chào hắn nhưng hắn chỉ ậm ừ rồi ngồi vào xe và tâm trí hắn xoáy vào câu hỏi liệu các con hắn có thực sự hiểu tại sao hắn từ bỏ tất cả để sang đây không? liệu các con hắn có giúp hắn trả lời các câu hỏi và ánh mắt kia không hay hắn phải mang các câu hỏi đó xuống mồ cùng hắn.

Hắn hạ cái kính xuống, hơi lạnh cùng tiếng xe hơi ồn ào bên ngoài cùng ùa vào, đầu óc hắn mơ mơ màng màng và buộc miệng đồng ý với em hắn là hắn phải sơn cho xong cái nhà trong tuần này để đầu tuần sau hắn làm công việc mới cho một trang trại chăn nuôi, công việc chính là đi lượm gà. Hắn chẳng biết đi lượm gà là làm cái giống gì nhưng nghe đâu là đi đi, lại lại trong trại chăn nuôi để lượm các con gà bị chết, nghe đâu là không khí cũng không thơm tho gì cho lắm nhưng bù lại cũng nhàn, nhưng hôi hay thơm, sang hay hèn là cái quái gì nếu các con hắn thành công trên đất này.

Xe chạy vào nhà, thằng con út chạy ra đón hắn nét mặt trông chừng rất vui vì cu cậu mới được nhận vào học lớp 3 trong ngôi trường tiểu học trong khu vực. Nhìn thằng con xách cái giỏ thức ăn từ tay hắn lòng hắn bổng thấy nhẹ nhàng và thanh thản vô cùng khi nghĩ đến một ngày nào đó sẽ được đến trường dự lễ tốt nghiệp đại học của con hắn. Giá mà các con hắn hiểu được hắn muốn gì nhỉ?

Caly ngày ... tháng ... năm 2010.

215172 top -
Bài hay quá, xin chú quangtrung (ngươibaove) cho biết tác giả nhé.
Cám ơn nhìu.

216121 top -
QT lấy bài của thành viên VDT của mình đây thôi, người ta nhờ QT post lên.

216174 top -
Bài viết rất hay - đầy cảm xúc. Chỉ biết chia sẻ với tác giả rằng: Nên suy nghĩ ít hơn về quá khứ và chấp nhận hiện tại, sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhàng, thanh thản hơn trong tương lai. Hãy cài đặt thêm sức mạnh cho mình để vượt qua giai đoạn này. Hi vọng 1 ngày nào đó các con của Anh sẽ hiểu được tấm lòng bao la của người cha.

216219 top -
@Nghiatruong,

Mình chắc là tác giả sẽ lắng nghe ý kiến góp ý của Nghiatruong để lo cho tương lai của "hắn" và gia đình.

Theo mình nghĩ tất cả các bậc cha mẹ nào dù hoàn cảnh sống có khác nhau thế nào thì cũng đều có ước mơ như "hắn". Mình hy vọng là tất cả các đứa con đều nên tìm và hiểu được ước muốn và tấm lòng của cha mẹ mình.

Suy cho cùng thì các đứa con có làm được điều ước nguyện của cha mẹ thì người đầu tiên được lợi là các đứa con chứ chẳng phải là cha mẹ mình.

216756 top -

Và cũng cầu mong những đứa trẻ lớn lên trong nền giáo dục của Mỹ nhìn nhận chỉ một ít sự hy sinh to lớn của cha mẹ chúng.

Khó lắm, lucbinh nghĩ chỉ một ít mà thôi, lo lắm tuổi về chiều.

216854 top -
Một cuộc đời từng trãi như vậy thì không có việc gì không làm được...

Tối hôm qua, TH đi birthday của đứa cháu vợ được tổ chức tại nơi vui chơi dành cho trẻ em do chị vợ của TH làm chủ.

Sau khi tàn tiệc, TH nán lại giúp chị vợ sắp xếp lại bàn ghế cũng như lau chùi bàn ghế, sàn nhà trong phòng party, thì có một người Việt Nam tới gần chổ TH tỏ vẻ cảm thông và an ủi: Công việc này chắc không nặng nhọc nhiều so với bên VN phải không em? TH chỉ biết...dạ.

Không sao cả, muốn hoà nhập nhanh với cuộc sống mới, thì nên quên mình một chút... Mọi việc sẽ nhẹ nhàng hơn...

217106 top -
Hi quangtrung.
cho binhthuong59 gởi lời chúc sức khoẻ đến tác giả. Bài hay quá. Viết đúng vào tâm trạng lo âu của những người ngoài 50 đi định cư.

217131 top -
@Lucbinh,

Mình chỉ mong chúng nó tốt hơn là mừng lắm rồi anh à, nước mắt chảy xuôi mà anh. Anh em mình cố làm cho tốt, để dành một tí phòng thân kẹt quá thì vào viện dưỡng lão, chúng nó rảnh thì vào thăm mình cũng được. Mà ở đó tốt lắm anh à đại tướng mà còn vào ở nữa huống hồ gì mình, lo gì anh.

Đại tướng Westmoreland mất tại nhà dưỡng lão Bishop Gadsden nơi ông đã sống những năm cuối đời cùng với vợ.


Nhưng cũng sợ mấy thằng tam tam hắn nghe mình hát tiếng Việt hắn phan cho cây sắt cũng chết anh à.

Báo chí địa phương ở Mỹ cho hay một cụ già 81 tuổi bị truy tố tội giết người vì đánh một cụ 94 tuổi người gốc Việt bằng một cây sắt tại một trung tâm phục hồi chức năng.

Lý do được nói là ông William Leo McDougall giận dữ vì người bạn cùng phòng, Manh Van Nguyên, hát bằng tiếng Việt.


@trihuynh

Mình nghĩ nhiều khi buồn "hắn" tâm sự tí cho cho vui chứ "hắn" mà chết được kể cũng còn lâu, chả là hắn post bài trong mục "tâm sự, xã stress" mà anh.

Nói nhỏ nha, Trihuynh ăn mặc ra sao mà anh đồng hương nhận ra người mới qua hay vậy, Trihuynh không giả làm Việt kiều chính hiệu được sao hihi. Nói đùa cho vui chứ anh em mình qua sau còn sướng gấp vạn lần boat people hay HO, rên cho lắm vào vivian03 ra chưởi cho mà nghe.

217136 top -
Hi anh Quangtrung,

TH cũng đang nói trong mục xả stress mờ! hihi

Để TH xem 'hắn' là ai để còn xin số điện thoại giao lưu...

Chúc anh sức khoẻ.

217312 top -
"Hắn" là ai chắc hẳn anh quangtrung đã biết!!! Tại vì anh quangtrung post bài dùm "hắn" mà. Muốn có số điện thoại của "hắn" cứ hỏi anh quangtrung. Dù sao cũng cảm ơn "hắn" đã "nói" lên được những điều mà U50 cảm nhận nhưng mấy ai nói ra được.
Cám ơn và chúc sức khoẻ đến anh quangtrung. Mong anh quangtrung chân cứng đá mềm để anh vững chãi dẫn dắt gia đình bước trên đường đời , anh nhé !

217459 top -

Thật ra màu xanh cũng đoán ra "hắn" là ai từ lúc post bài này lên rồi. Nhưng hỏng nói ra thôi.

Chú quangtrung xấu nha, đi qua đó rồi mà chẳng có thông báo gì hít, cho mọi người được chúc mừng. :)

Chúc chú và gia đình luôn dồi dào sức khoẻ và sẽ gặp nhiều may mắn!

217477 top -
Bài viết rất hay.
Xin cám ơn quangtrung và tác giả bài viết này.

218276 top -
Chào anh Quangtrung

Cám ơn anh về bài viết rất nhiều.
Bài viết là một dữ liệu để cho mình được phán đoán sáng suốt hơn.

Chúc anh và gia đình có một mùa Giáng sinh an lành và hạnh phúc.

Thân chào anh.

252032 top -
Bài hay quá,tôi cũng đang có tâm trạng và suy nghĩ như vậy khi đã gần 50,chờ phỏng vân..

504479 top -

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image