.
dinhphan
1 ... 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67 ... 97 - bottom

Đúng là trật tự có khác,mình cũng thắc mắc điều này.

295399 top -

Sao thấy hai người MM & DP ai cũng cười tươi roi rói hết vậy ta.

295407 top -

@Trattu2:

Tấm hình trên, SauHai nhận được qua email do dinhphan gửi và dinhphan nhờ SauHai post lên dùm trong topic của dinhphan.

Lý do: phần lớn thời gian hiện nay, dinhphan hiện đang chăm sóc Ba của dinhphan tại bệnh viện.

Nếu dinhphan không nhờ, SauHai không bao giờ tự ý post hình lên.

MeoMup đã post hình ở topic nào, SauHai chưa xem qua, nên không được biết. Nếu biết, đã trao đổi lại với dinhphan rồi.

Trân trọng

295440 top -

@langvan:

Chuyện bình thường giữa bạn bè với nhau thôi mà.

Thân ái.

295465 top -

Xin mọi người miễn bình luận việc này, vì đây là tự do cá nhân, anh langvan hay Trattu2 cũng có quyền đưa nick của mình cho... bà xã, hay người tin cậy dùng được vậy. Trân trọng!

295468 top -

Hình anh dinhphan và chị meomup thật đẹp.

295538 top -
Hôm nay là đúng 16 ngày kễ từ ngày dinhphan đặt bước chân đầu tiên xưống đất Mỹ, vui cũng lắm, buồn cũng nhiều.

Thật xúc động với tình cảm của các bạn dành cho người tha hương, biết nói gì hơn lời cám ơn từ đáy lòng. Từng bạn, từng bạn vào đây chia xẻ vui buồn với dinhphan, điều đó thật đáng quý.

Đối mặt với nhiều thách thức từ cuộc sống mới, thời gian không còn nhiều. Chỉ mong các bạn không trách dinhphan.

302875 top -
ĐOẠN TRƯỜNG ĐI MỸ
Bổ túc giấy xanh

dinhphan


Cuối cùng thì tui cũng nhận được cú điện thoại vừa sợ vừa mong đợi của bệnh viện Chợ Rẫy, họ chúc mừng tui không bị lao và gọi tui đến nhận phim phổi. Thú thực, tui đã lên ruột khi nghe Chợ Rẫy gọi, hôm ấy là ngày 23 tháng chạp, ngày ông Táo về trời, còn một ngày nữa mới đủ 8 tuần lể thử đàm. Cứ tưởng rằng họ gọi đến Chợ Rẫy đặng uống thuốc trị lao, nếu thật như vậy thì đời tàn: hai tháng thử đàm, sáu tháng uống thuốc, rồi lại thêm hai tháng thử đàm nữa, vị chi cũng mất gần một năm với mấy con vi trùng lao này. Chưa kể hệ quả kéo theo là giấy tờ hết hạn phải làm lại, ôi bao nhiêu là chuyện, nghĩ đến mà sợ.

Image

Các bậc tiền bối ở Việt Di Trú thường khuyên nên đi bổ túc hồ sơ sức khỏe ở Lãnh sự quán, khoãng ba ngày sau ngày Lãnh sự quán nhận hồ sơ sức khỏe của mình từ Chợ Rẫy chuyễn sang. Tui nhẫm tính sau ba ngày thì đã là ngày 26 Tết Tân Mão, Lãnh sự quán lúc này đã nghĩ Tết. Thôi đễ ra năm, ngày rộng tháng dài…

Sau bao bầm giập chờ đợi suốt hai tháng trời vì thử đàm, vì chạy đôn chạy đáo làm các loại giấy tờ đặng bổ túc cho cái giấy xanh chết tiệt của Lãnh sự quán Mỹ. Không biết những người khác, cảm thấy thế nào khi ôm một mớ giấy tờ đóng đầy mộc xanh mộc đỏ, kè kè thêm cái bao đựng phim phổi to bành ky, thấp tha thấp thỏm mới 11giờ trưa đã có mặt ở…bên kia đường của Lãnh sự quán Mỹ, đưa cổ cho một bà chủ cà phê vĩa hè cứa đễ có cái ghế và một chai nước ngồi…chờ tới 12giờ30, đễ được chạy qua đường đến cổng xếp hàng chờ cho dzô Lãnh sự quán đặng bổ túc hồ sơ xuất cảnh

Image
.
Trong cái nắng trưa xiêng xiêng của ngày làm việc đầu tiên sau Tết Tân Mão, trời se se mát mẻ nhưng tui vẫn thấy nóng nực, bồn chồn ngồi chờ thời gian trôi như chờ …vợ đẻ. Ngắm quý ông đi qua, ngắm quý bà đi lại, len lén ngắm những gương mặt cũng ngồi chờ căng thẳng như mình, ngắm mấy chàng bảo vệ bên Lãnh sự quán đi qua đi lại, và rồi ngắm đồng hồ, hết chổ ngắm thì ngồi ngóng ra đường đếm xe chạy qua chạy lại.

Như có một tín hiệu ngầm nào đó, thiếu vài phút nữa là 12 giờ 30 đột nhiên tất cả những gương mặt căng thẳng ngồi chờ đó, nhổm cả dậy, nối đuôi nhau qua đường, ngoan ngoản “ghét lai” chờ mấy chú bảo vệ lần lượt cho vào. Tắt và gởi chiếc điện thoại cho bảo vệ đễ nhận chiếc thẻ to đùng, cầm thì vướng mà bỏ túi cũng không xong., thôi kệ cố nhét cái thẻ vào túi quần, tự nhiên đổi tướng đi khệnh khạng như cao bồi đeo súng.

Lại “ghét lai” lần nữa trước cửa phòng B, tui thầm nghĩ : mình bắt đầu thành người có dzăn hóa hồi nào vậy hè! Nhìn quanh đã thấy có mấy bác lớn tuổi được ưu tiên đã nộp giấy xanh trước và thoải mái đến ghế ngồi chờ. Bằng chứng đầu tiên về cuộc sống Mỹ: mọi ưu tiên dành cho trẻ con và người già. Mà cũng thiệt kỳ quái, gọi là số thứ tự nhưng tui không biết là nó theo cái thứ tự nào, tui đứng đầu hàng thì nhận số 8001 với vài người nữa là 8xxx, nhưng những người khác xếp hàng sau tui, theo tui thấy thì lại là số 5xxx. Thiệt là bó toàn thân, không hiểu nổi.

Nhận số thứ tự và đi vào phía trong, nơi trước đây tui đã từng trải qua giây phút nghẹt thở với nhân viên phỏng vấn cách đây đúng hai tháng 9/12/2010 – 8/2/2011. Căn phòng rộng là thế nhưng thoáng chốc đã đầy người. Nghỉ Tết 10 ngày, bữa nay là ngày làm việc đầu tiên của Lãnh sự quán nên số người đi bổ túc dồn lại quá đông, ai cũng tay xách nách mang, mặt mày căng thẳng như bị Bao Công đưa ra công đường xét xử. Chỉ cần nhìn sơ cũng biết ai đi bổ túc cái gì, mấy ông xách nguyên cái bị phim phổi to đùng giống tui thì đích thị là dân bị thử đàm mới có kết quả, mấy vị cầm cái bìa nhựa mỏng với vài xấp giấy tờ mõng ắt hẳn là bổ túc I-864 hay giấy tờ khai thuế gì gì đó, và không lẫn vào đâu được là mấy cô diện hôn thê, vợ chồng, cô nào cũng ôm cả xấp hình ảnh, giấy tờ, túm tụm vào với nhau bàn tán rôm rả.

Đồng hồ điểm 3 giờ chiều, không khí như nóng lên thêm với những người đi nhận visa, tui thèm thuồng nhìn những người mới vào, mặt mày phớn phở, thảnh thơi, ai cũng lăm lăm tờ giấy hồng như muốn khoe thành tích với mọi người. Chèn! nghe gọi tên những người được nhận visa mà nôn nao cả lòng, khi nào đến lượt mình đây?

Nhưng giấy hồng cũng có vị đắng của nó các bạn ạ, sau khi phát hết visa, vẫn còn hơn chục người chưa được gọi tên nhận visa, cho dù ai cũng có giấy hồng trong tay, tiếng loa lại gọi mọi người nộp hết giấy hồng. Hơn nữa tiếng sau, lại thêm vài người nữa có visa, số còn lại người thì bổ túc thêm giấy tờ gì đó, người thì chi tiết trên visa bị sai và đa phần là visa làm chưa kịp, tất cả được hẹn tuần sau quay lại.

Chợt có tiếng loa gọi số thứ tự của từng người đến nộp giấy tờ bổ túc. Từng người, từng người được gọi đến, tui cũng được gọi đến số của mình, sấp ngữa tha cái bị đựng phim phổi và mớ giấy tường trình chạy vội đến phòng nhận giấy tờ, nộp xong mấy tờ tường trình thì cô nhân viên hỏi tui hồ sơ sức khỏe đâu? Lắp bắp trả lời rằng hồ sơ đã được Chợ Rẫy chuyễn sang Lãnh sự quán ngày…và lôi cái phim phổi có đính tờ giấy của Chợ Rẫy cho cô nhân viên xem. Hí hoáy viết cái gì đó vào tờ giấy xanh mà lúc nãy tui nộp đễ lấy số thứ tự, cô nhân viên phán một câu xanh rờn:
“Anh đi bổ túc trễ ngày hẹn, nên phải chờ giải quyết hết các trường hợp đúng hẹn rồi mới giải quyết đến trường hợp của anh, nếu quá 5 giờ chiều mà không giải quyết kịp thì anh cứ về nhà chờ, Lãnh sự quán sẽ liên lạc với anh.”
Chèn ơi! nghe mà buồn rơi buồn rụng, lịch sử đã chứng minh rằng chờ Lãnh sự quán gọi thì vô chừng, một tuần, một tháng, có khi cả năm. Ứ hự! quăng phịch người xuống ghế, tui nhẩm đếm số người đang ngồi chờ kết quả bổ túc như mình, đếm tới đếm lui, không quên đếm luôn cả tui, trời ạ! gần sáu chục người, phen này thì đi có về không rồi.

Image

Cái đồng hồ của tui bị cái gì á! chạy nhanh như xe Honda bị đôn dên, xoáy nòng, mới đó đã hơn 4 giờ chiều, cô bé ngồi bên trố mắt nhìn tui như quái vật khi thấy tui nghiêng nghiêng đầu nhìn theo cái đồng hồ trên tay cô ấy, chèn! cô khoét cổ áo sâu quá ý mà!

Vét hết mấy muổng chất xám trong đầu, tui làm bài toán chia 30 phút còn lại cho hơn 40 người, trời ạ! nhân viên Lãnh sự: vừa đọc lại hồ sơ, vừa xem các giấy tờ bổ túc, vừa … phải giải quyết mổi hồ sơ trong chưa đầy 1 phút, chính xác là 45 giây, vừa bằng một cú ngáp dài. Thôi rồi Lượm ơi!

Kém mười lăm, kém mười, kém năm rồi thì đèn, quạt, trong phòng chờ lần lượt tự động tắt, làm tắt luôn hy vọng của tui và mọi người. Những đôi mắt hoang mang nhìn nhau…

Bổng thấp thoáng bóng cô nhân viên ôm một chồng hồ sơ trong căn phòng còn sáng ánh đèn, ôi sáng mắt sáng lòng vì thấy bên trên các tệp hồ sơ dày cộm đều kẹp sẳn tờ giấy hồng, phen này ai mà được cái miệng xinh xinh kia kêu đúng tên thì kể như…trúng số.

Ối! Ối! tui có nghe lầm không? Cái cô bé bên cạnh lại trố mắt nhìn tui khi tui hỏi cô bé có phải họ kêu tên tui không? Chợt nghĩ ra là cô bé ấy có biết tui là cái thằng cha căng chú kiết nào đâu mà hỏi. Thôi kệ, tui cùng với khoãng chục người nữa, bước lên quây quần quanh khung kính đễ nghe dặn:” Mọi người mở sẵn hộ chiếu đúng trang có hình, khi kêu đến ai thì đưa hộ chiếu vào”. Bà chị đầu tiên bị đuổi ra xếp lại hộ chiếu, sau một người nữa thì nghe kêu đúng tên tui, ha ha đúng là tên tui thiệt, lùa hai cuốn hộ chiếu vào cái khe hẹp đễ nhận lại cái tờ giấy hồng mơ ước. Ôi chao! 8 năm 11 tháng và 2 ngày chờ đợi tờ giấy hồng này đây, giờ mới thấy cái màu hồng sao đẹp hơn hẳn những màu khác.

Run run giử chặt tờ giấy hồng như giử lấy số phận mình, cố kéo dãn đôi môi khô khốc thành một nụ cười chào những người còn lại, chân nhẹ bổng như bay, tui bước vội ra ngoài cố lôi cái thẻ ra khỏi túi quần đễ nhận lại điện thoại. Vừa bật lại điện thoại thì tin nhắn và chuông gọi liên hồi. Tui chỉ muốn hét to khoe với mọi người: Hồng, giấy Hồng hẹn đúng ngày này tuần tới lấy visa. Nhìn quanh, mọi vật như sáng bừng lên, cái mặt bà hàng nước lúc nãy nhìn khó ưa thì bây giờ lại thấy sao dễ thương lạ.

Cuộc đời vẩn đẹp sao, tình yêu vẩn đẹp sao…

302877 top -

Chú dinhphan, cuối cùng rồi những gì chờ đợi đã đến đúng hẹn hen chú. Đọc bài chú viết mới thấm được nổi vất vã thế nào, Thương cảm nhận được bao phiền muộn lo âu mà chú vừa trải qua.

Chúc mừng chú lần nữa và cầu chúc chú luôn may mắn, thành công trên miền đất mới.

302946 top -

Ngay khi nhận giấy Hồng, ra bãi gửi xe tui nhận 1 cuộc gọi:
-Alô, dinhphan hả
- Ừa , giấy Hồng, mừng ghê!
-Giấy Hồng nó màu gì vậy?
- Mà à u u u... để tui xem lại cái đã!
....

302966 top -
Anh Dinhphan ơi,
Đọc bài của anh mà em nhớ lại trường hợp của mình, hồi hộp căng thẳng vô cùng. Nhận giấy hồng mà mừng khôn xiết, đi mua đồ chuẩn bị đủ thứ , đến ngày lên nhận visa cũng chờ đợi căng thẳng đến gấn 5g luôn mà cuối cùng là bị thu lại giấy hồng và nhận giấy xanh. Trời đất như sụp đỗ. Hôm nay 3 cha con đã bay rồi, từ sân bay về đến nhà thấy mọi đồ dùng của 3 người thì nước mắt tự nhiên chảy ra.....
Anh như vậy là may mắn lắm...
Chúc cuộc sống của anh gặp thuận lợi trê đất Mỹ.

303119 top -

@dinhphan:
Cảm ơn dinhphan nhiều, hồ sơ gia đình mình đã hoàn tất và mình cũng đã đỡ lo rồi. Đang uống cà phê với 6Hải và nói xấu các bạn đây. Chuyện riêng tư có gì vui nhớ báo cho 2 thằng bạn hiền biết nghe.

Thân

303201 top -
ĐOẠN TRƯỜNG ĐI MỸ
Tui đi Mỹ

dinhphan

Sau một tuần lể đếm từng ngày cho đến ngày hẹn lấy visa, lòng khấp khởi nhưng không chối cải rằng có phần lo lắng, tui mở giấy hồng ra xem đi xem lại cho chắc ăn: hẹn đúng 3 giờ chiều ngày…đến phòng số… nhận visa. Chèn! tui không nhớ ngày xưa còn bé, cái cảm giác hẹn hò với người yêu nó như thế nào, nhưng bây giờ, với cái hẹn của tờ giấy hồng này, nó làm tui sung sướng và hạnh phúc lắm lắm, lâng lâng suốt tuần.

Khác hẳn lần đi bổ túc theo giấy xanh của Lãnh sự quán cách đây một tuần, cẩn thận đặt tờ giấy Hồng vào một cái bìa nhựa, chải lại cái đầu muối tiêu, vuốt lại nếp cái quần mới ủi, tui đĩnh đạc dắt con ngựa sắt ra cửa nổ máy, không quên chụp cái nồi cơm điện lên đầu, nhắm hướng số 4 Lê Duẩn thẳng tiến.

Anh chàng nào viết cái câu nghe thật chí lý:”nắng Sài Gòn, anh đi mà chợt mát”, không mát sao được, chốc lát nữa thôi, tui sẽ được nhận cái gọi là visa. Ừ! mà visa là cái gì nhỉ? Là cái mà ai có hồ sơ xin nhập cư vào Mỹ cũng mong đợi suốt nhiều năm dài đăng đẳng. Từ khi hồ sơ được chấp thuận, đến lúc này tính ra tui có quá trình gần 9 năm chờ đợi, thôi cứ hiểu nôm na nó là cái dấu hiệu cho biết nhà nước Mỹ đã ok cho tui được qua Mỹ sinh sống.

Lập lại cái quy trình củ: gởi xe, đưa cổ cho bà hàng nước cứa, xếp hàng, tắt và gởi điện thoại cho bảo vệ, nhưng khi vào trong Lãnh sự quán thì đường hoàng đi thẳng đến phòng ghi trong giấy Hồng và ngồi chờ, nhìn qua lớp kính đã thấy từng chồng phong bì hồ sơ dày cộm, trên đó đã kẹp sẵn hộ chiếu sẵn sàng chờ người nhận . Mải rồi cũng tới 3 giờ, dõng dạc tiếng loa gọi tên từng nhóm người đến quầy chờ nhận visa, lần này may mắn lại mĩm cười với tui, có tên ngay trong đợt gọi đầu tiên, cùng với chừng 6, 7 người khác, tui đến trước quầy, tay cầm sẵn hai cái chứng minh nhân dân của tui và thằng con, cô nhân viên cẫn thận hỏi tên tuổi, ngắm nghía dung nhan của tui xem có giống với cái mặt mẹt trong chứng minh nhân dân và hộ chiếu hay không, sau đó mới cố đẩy hai tệp phong bì dày cộm được dán kín và hai cái hộ chiếu ra ngoài, không quên lời nhắc nhở kiểm tra lại các thông tin trên visa có chính xác hay không.

Tui hồi hộp kiếm chổ ngồi định thần lại và mở ngay hai cuốn hộ chiếu ra xem hình thù cái visa nó như thế nào, ai đó nói tui nhà quê thì đành chịu thôi, từ khi cha sinh mẹ đẽ đến giờ mới biết visa là gì, thì ra chỉ là một trang được in nổi màu mè trong cuốn hộ chiếu, trên có ghi đầy đủ các thông tin cá nhân cộng thêm cái hình dòm thấy ghê của tui giống như hộ chiếu mà thôi, chèn ơi! chỉ nhiêu đó mà tui mất gần chín năm trời chờ đợi với bao công sức của tui và người bảo lảnh mới có được, hic!

Ra khỏi Lãnh sự quán, việc đầu tiên tui làm là gọi điện ngay cho…các đại lý bán vé tàu bay, với yêu cầu đặt vé cho chuyến bay vào cuối tháng hai. Chà! sau Tết, các chuyến bay đi Đài Loan, Seoul, Hồng Kông , Mỹ đều kín chổ vì Việt kiều về Việt Nam ăn Tết nay quay trở lại quê hương mới và đặc biệt là các quý bà, quý chị em lấy chồng Đài Loan, Hàn quốc trở về quê chồng sau khi về quê mẹ ăn Tết.

Các đại lý bán vé tàu bay đều hứa hẹn sẽ gọi ngay khi có chổ, nhưng tui xem chừng phải chờ cho bà con Việt kiều đi hết rồi mới tới phiên mình, thôi thì có thêm thời gian thăm thú các nơi, bù khú chút xíu với bạn bè, ít nhất cũng í ới gọi nhau chiến đấu một trận cho đã, mai mốt làm chi còn có dịp. Nào cà phê Sỏi Đá, Phượng Các, nào Làng nướng, nào Cô Ba Vũng Tàu, lại còn karaoke Nice, phòng trà Ân Nam nữa chứ…ui chao nhắc mà nhớ các chiến hữu ngày nào.

Chỉ có hai cha con nên dự kiến không nhiều hành lý, ấy thế mà cứ thêm cái này, bỏ cái kia, cuối cùng cũng đóng đầy bốn thùng carton với 23kg mổi thùng. Cẩn thận dán lên hai mặt thùng địa chỉ nơi đến kẻo bị thất lạc thì có mà “truỗng cời”, nội cái chuyện chạy khắp nơi kiếm mượn cho được cái cân 50kg đễ cân hành lý cũng là một thành tích lớn lao, chèn! hành lý mà vượt trọng lượng quy định của hãng bay thì có mà nghèo vì đóng tiền phạt, thứ nào cũng tính bằng “đô” các bạn à!

Thú thật là từ khi cầm cái visa trong tay, vui thì có vui vì điều mình đeo đuổi bao lâu nay đã đạt được, nhưng lẩn khuất trong niềm vui đó vẫn là mối ưu tư về cuộc sống sắp tới, mọi thứ đều mới lạ, hành trang theo mình chỉ là đôi bàn tay gầy, mệt mỏi. Người ta đi cả nhà với vợ chồng, con cái quây quần, đùm bọc và chia xẻ khó khăn với nhau, đằng này…

Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí, gần đến ngày bay mà thằng bé con lại gặp vận rũi, hôm mùng bốn Tết, sau bữa cơm cúng đưa ông bà trên đường từ nhà ông cậu trở về, sau khi định qua mặt một xe khác trong đường hẽm, gặp xe ngược chiều nên thằng bé đánh tay lái vào lề phải thì ủi thẳng xe vào…cột đèn. Trời ạ! người ta mở rộng đường hẽm nhưng đễ nguyên cột đèn, thành ra cột đèn gần như nằm giữa đường. Gãy tay trái phải bó bột, gãy hai cái răng phải làm răng lại mất thời gian hằng tháng trời, xui hết chuyện.

Suốt mấy ngày trời liên lạc với các đại lý bán vé tàu bay đễ kiếm vé bay càng sớm càng tốt, cú phone của thằng em từ Mỹ báo tin khẩn cho hay ông già bịnh nặng phải đưa cấp cứu ở bệnh viện, chèn ơi! mười mấy năm tù tội, năm lần phẩu thuật, mới đây cũng vừa xuất viện vì bị đụng xe, mà đụng xe ở Mỹ thì khiếp lắm, ông già lần này lại vào viện nữa, 84 tuổi rồi.

Tính sao đây? Con trai thì cần thời gian đễ lành cái tay gãy và làm răng hoàn chỉnh trước khi bay, bên Mỹ thì gọi cha con bay sang gấp, ông già cấp cứu trong bệnh viện, sức khỏe như ngọn đèn trước gió, biết đâu…? Tính sao đây?

Chợt nhớ đến một số phone mà thằng bạn Việt Di Trú cho tui trong bữa off trước khi lên đường với lời giới thiệu: “bảo đảm chổ này có vé tốt, giá mềm”, lục lại trong danh bạ thì ra là một số phone của một người tận ngoài…Nha Trang, cứ gọi cầu may không ngờ cái giọng nói dễ thương đó cho biết có hai chổ available của EVA, nhưng tiền vé hơi cao vì là hạng bussines trong chuyến từ Sài Gòn – Taipei. Chu cha! Chỉ có đúng hai ngày đễ chuẩn bị lên đường, hai ngày! bao dự tính phải hũy bỏ, tất cả những gì làm được là đóng gói hành lý, gọi điện báo cho vài người thân và dặn dò những việc cần thiết cho hai đứa con còn ở lại Việt Nam.

Bùi ngùi, vương vấn nhìn quanh nhà trước khi lên taxi ra phi trường, biết khi nào quay lại nơi này? Một bước lên xe taxi hôm nay là một bước dài đến một nơi xa thẳm, “qui sera sera?”. Cuộc sống nơi này vẫn tiếp diển, cuồn cuộn, ồn ào, mặc dù không có tui. Sẽ nhớ lắm những ngày nắng, những chiều mưa, những góc phố nhỏ, những quán cà phê quen thuộc, những giọng nói, những khuôn mặt bạn bè. Bỏ hết, bỏ hết lại sau lưng đễ lao vào một cơn lốc sống khác hào nhoáng, xa lạ. Được gì? mất gì? buồn? vui? Thằng con có vẫn vơ như cha nó không nhỉ? Xem ra nổi buồn chia tay với anh chị, bạn bè, của nó, không vượt qua được niềm vui sắp trãi qua những điều mới lạ, kỳ thú của chuyến bay dài trước mặt.

10 giờ sáng, nắng vàng chói chang, nhìn lại Sài Gòn nhộn nhịp, loáng thoáng qua cửa kính xe taxi, một cú phone hỏi thăm của anh bạn Việt Di Trú, tỏ ra bất ngờ khi biết tui đang trên đường ra sân bay, anh bạn cho biết vé máy bay đã bất ngờ tăng rất cao, cũng có cái may khi mua được vé sớm.

Xuống xe taxi đã gặp hai anh SauHai và hungphitran đứng đợi từ bao giờ. Vậy đó, bạn bè vậy đó! Bỏ cả công việc chỉ đễ chụp tấm hình và nói lời chia tay với cha con tui. Ấm lòng người đi.
Cám ơn hai anh và mong ngày gặp lại.


.Image SauHai, con trai, dinhphan, hungphitran tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất


ImageKhu vực check in của hãng EVA Air

Khu vực check in của hãng EVA đông nghẹt người, phải nói nhìn cách làm việc của các cô gái trong quầy check in mà phục lăn, bận túi bụi nhưng vẫn vui vẻ, lịch sự với mọi người. Mọi việc cũng nhanh chóng kết thúc: cân hành lý, kiểm tra hải quan. Hai cha con được dán cho mổi người một …con tem lên ngực với lời dặn đó là dấu hiệu đễ được giúp đở khi cần. Trở ra chia tay với mọi người trước khi vào phòng cách ly

Con gái lúc này ôm em trai khóc ròng đòi đi theo, đứt ruột con gái ơi! đã quá muộn rồi.

Imagedinhphan với con gái trước khi vào phòng cách ly.

Cú cất cánh thật nhanh, chỉ vài phút sau 12g trưa, Sài Gòn đã nằm dưới cánh bay.

303320 top -
Trucduong8379 đọc bài anh dinhphan viết mà hồi hộp khi anh dinhphan đi nhận giấy hồng và visa.

Trucduong8379 cầu chúc cha con anh dinhphan luôn gặp nhiều mai măn bên quê hương thứ 2 nhé.Cầu chúc sức khỏe đến cha con anh dinhphan và gia đình bên mỹ.

303572 top -

Welcome! dinhphan tới Mỹ.

303575 top -
dinhphan
1 ... 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67 ... 97

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image
Image