.
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38 ... 67 - bottom

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Còn lại chỉ là nổi cô đơn

Cô cảm nhận, thấm thía cái cảm giác trống không trong lòng. Ngày qua ngày trôi qua trong buồn bã, cô đã không dám đối diện với sự thật, cái cảm giác tủi buồn luôn trỗi dậy trong bóng đêm, cô nằm đó yên lặng không khóc, cô tự trách mình sao quá bi quan. Đâu đó giờ chỉ còn là những hình ảnh mong manh trong kí ức.

Đôi khi cô cảm thấy mình và những người phụ nữ kia như một người bị thay thế vậy, ai cũng sẵn sàng có với chồng cô một đứa con, chồng cô cần họ khi buồn, khi cô đơn, khi tình yêu hay trong cuộc sống hàng ngày của anh không như mong muốn. Và khi mọi chuyện trôi qua, chồng về lại với người vợ chính thức là cô, còn họ ra sao thì kệ, anh chẳng bao giờ quan tâm tới.

Họ bị lợi dụng ư? Cô cũng bị lợi dụng ư? Bị xem là người thay thế, không được tôn trọng ư?... Hàng ngàn lý do biện minh, bào chữa rồi cũng vào bế tắt. Trong tình yêu thì cần cả lý trí và con tim để cân bằng lẫn nhau, nhưng rồi khi tất cả mọi thứ kết thúc ai cũng tự an ủi rằng đều do hoàn cảnh mà ra cả.

Sài gòn trời bỗng lạnh lẽo hơn khi đêm về, đêm chầm chậm cứ thế trôi qua như muốn gặm nhấm nổi đau trong lòng cô, những ngày tiếp theo cô vẫn lầm lũi sống trong nổi cô đơn trống vắng.

Đứng lên kiêu hãnh với trái tim cao ngạo, thách thức với đau buồn không hẳn là dể. Đời con người ta có bao nhiêu khoảnh khắc được yêu thương và khắc sâu như thế nầy.

Khoảnh khắc là khi trong lòng bất chợt sống dậy những náo nức thưở ban đầu, khi chồng và cô gặp nhau, ánh mắt dịu dàng và lắng sâu ấy cứ theo cô suốt những chặng đường khó khăn, mỗi lần nhớ đến lại thấy lòng lan tỏa bình yên dù chồng cô tuy tệ bạc nhưng anh cũng đã nâng bước cô qua những thăng trầm.

Giờ đây khoảnh khắc là khi cô quyết không nhận tin gì từ chồng, cô cũng từ chối làm lại hồ sơ. Nơi mà người ta gọi là Thiên đường đó, không biết anh có hạnh phúc như người ta nói hay không nhưng điều đó làm cô đau đớn và xót xa, nước mắt chẳng còn có ý nghĩa gì vào hoàn cảnh nầy.

Khoảnh khắc là khi cô cảm thấy mình chông chênh như đứng bên bờ vực, nửa như muốn quay về, nửa như muốn nhảy xuống vực sâu thăm thẳm kia, nhiều khi cô thấy mệt nhoài với cuộc đời nầy, thấy bộn bề gập ghềnh & trắc trở, lạc lõng và bơ vơ… Vậy mà cô vẫn phải sống, vẫn phải cười, vẫn phải phấn đấu mà tiếp tục sinh tồn.

Thôi thì cứ sống tốt cho ngày hôm nay, trân trọng những yêu thương trong quá khứ mà cuộc đời ban tặng, để thấy rằng: "Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ… ".

Cô chán chường liên lạc với bạn bè, nhưng còn ai nữa đâu, thời gian dài vừa qua ai cũng sợ liên lụy, ái ngại nên không qua lại với nhau. Cũng chỉ còn bên cô một người bạn gái duy nhất luôn ủng hộ cô hết mình.

Ngày Sài Gòn mưa lâm râm buồn hiu hắt, cũng là lúc cô bạn thân lôi cô ra khỏi mớ hỗn độn, nơi đến là một nơi thân quen của người SG. Cô sửng sờ gặp lại anh của cô ngày xưa ngồi đó, dáng vẻ tiều tụy buồn phiền. Để tình cờ như thế giữa lòng SG nầy, anh đã khó khăn lắm mới tìm được cô bạn và sắp xếp gặp cô. Bao nhiêu đau buồn anh đều đã biết. Anh chỉ là muốn bên cạnh cô lúc tuyệt vọng thế nầy, đơn giản như một người bạn cũ của cô thôi.

(còn tiếp)

359674 top -
Thế là tình cờ hay cố ý cô ấy đã gặp lại người xưa!

Trùi ui, chị muoichanh ơi, đang đọc ngon lành tự nhiên hết làm người khác tò mò quá đi, đề nghị viết tiếp heheehhe....

359703 top -

@thaoctn,


Cũng phải từ từ mới moi từ trong óc moi ra chứ bộ, ráng đợi đi nhen cưng.

Nếu buồn rồi thì nghe nhạc buồn sẽ thấy buồn hơn nè. :))

Đêm Buồn
Trình bày: Ngọc Anh



Đêm ôi từng đêm,
từng tiếng buồn rơi hắt hiu
mang trong hồn tôi,
là những chuỗi sầu đắng môi.
Tôi không làm sao
cầm giữ tình yêu đã qua
nghe như từng giây,
từng phút biến thành tro tàn.

Hỡi tình yêu,
là những vết dao đậm sâu
đem tâm hồn tôi rướm máu.
Hỡi người ơi,
giọt nước mắt rơi từ đây
cho anh, cho anh...
những đêm dài vắng tênh.

Mưa khuya nhẹ rơi,
cũng khóc niềm đau với tôi.
Mưa đang cùng chia,
cùng đếm tháng ngày lẻ loi.

Đêm nay ngồi đây,
buồn rã rời đôi mắt cay.
Xin cho bình yên,


359786 top -

@Muoichanh, lâu quá hổng có thấy MC, phẻ hôn? MC

359788 top -

@Misaton,

Cám ơn Misaton nhen, muoichanh khỏe lắm, cũng chạy vòng vòng dử lắm tại Misaton hẽm thấy á. :)

Có gì vui không Misaton, kể nghe với. Mấy hôm rày ở SG mưa lê thê, buồn hiu hà. Chán!

359795 top -

@MuoiChanh, vẫn vậy MC ơi mổi ngày như mọi ngày à. Đang ngóng cái lịch VB mà sao thấy biệt tăm, chẳng có gì sáng rạng hết nè.

Củng sắp zô năm học mới rồi, đang chuẩn bị cho nhỏ Misa vào tựu trường thôi.

Cố lên MC nhe!

Chúc bạn vui tươi mỗi ngày.

359832 top -

@Misaton,


Củng sắp zô năm học mới rồi, đang chuẩn bị cho nhỏ Misa vào tựu trường thôi.

Ủa, em có Misa nhỏ rùi hả? Hức... hức, ganh tỵ.

360007 top -

Cách hành văn của muoichanh hay quá, càng đọc càng thấy hấp dẫn ghê.

Để tình cờ như thế giữa lòng SG nầy, anh đã khó khăn lắm mới tìm được cô bạn và sắp xếp gặp cô.

Bỏ bao công sức sắp xếp để buổi gặp mặt giống như tình cờ, anh bạn này cũng có lòng ghê.

Đứt ngang cái chỗ này thiệt ấm ức quá chừng luôn vậy đó.

360014 top -

Chuyện Một Loài Hoa Dại


Gặp lại người xưa

Không ít người cho rằng không còn yêu được nhau nữa thì cũng nên cư xử và xem nhau như bạn bè. Tuy nhiên cô chỉ muốn để quá khứ ngủ yên. Gặp người yêu cũ cô thấy mình tốt nhất là tránh đi, nhưng cô lại đánh giá cao bất cứ ai cư xử tử tế với người mà một thời mình đã từng yêu. Cho nên cô cũng chẳng đành lòng nào trỏ thành người bạc bẽo.

Cô cũng biết tục ngữ có câu: “Con cá sống là con cá to”. Thông thường hể cái gì để tuột khỏi tay rất dễ thì nghĩ rằng nó đáng giá hơn cái mà đang có hoặc không có được.

Trong tình yêu cũng thế thôi. “Mối tình tuyệt vọng là mối tình đẹp nhất". Những kỷ niệm qua lăng kính thời gian thường phóng đại lên hàng nghìn lần những gì tốt đẹp nhất và cũng thu nhỏ đi ngần ấy những khiếm khuyết, nhất là khi hình ảnh người cũ lại được đặt bên cạnh người chồng của cô hay được đặt bên ông sếp tồi.

ImageGiá có thể chỉ là hạt bụi, mặc sức tung bay khắp trời.

Mỗi người một cuộc đời, hạnh phúc hay bất hạnh đều không ai có thể gánh vác hay chia sẻ.

Cô kể anh nghe về những giấc mơ không đầu không cuối, nhưng khi cô tỉnh dậy chẳng nhớ gì ngoài những chi tiết rời rạc.

Cô kể anh nghe về những mơ mộng viễn vông, khiến người ta đôi khi buồn cười rồi bảo rằng "điên".

ImageGiá mà có thể chỉ là Hoa, chỉ một lần khoe sắc rồi... thôi.

Anh hỏi cô đang vui hay buồn? Cô thật sự không biết, vì cô nghĩ rằng anh đã biết cô đang vui hay đang buồn trong rất nhiều chuyện đã xảy ra, khẳng định không cần cô trả lời.

Cô đã không thanh minh cũng không giải thích, vì trong từng giai đoạn thành bại của một đời người, vui buồn, đau khổ, hạnh phúc đều không thể sắp xếp được.

Anh động viên và nói cô hãy cố gắng đừng lùi bước trước sóng gió của cuộc đời. "Đàn chó cứ sủa, người cứ bước về phía trước, đừng lùi hoặc dừng lại chó sẽ cắn đấy".

Cô vẫn nhớ có rất nhiều lời động viên của bạn bè, có những người cô chưa từng quen biết cũng chưa từng gặp qua.

ImageGiá mà có thể chỉ là mây, để được tung bay cùng gió.

Ở bên anh cô được khóc, được cười và được là chính mình. Những ngày dài qua đi, đêm nối liền đêm, tim anh rất đau vì biết có lỗi với cô, nếu anh và cô ở bên nhau có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn cho cô.

Anh đã dành cho cô rất nhiều điều đẹp đẽ, dành cho cả gia đình cô cảm giác như người nhà, anh và cô nối kết lại không phải là tình yêu, hay như người đời thường nói "tình cũ không rủ cũng tới", với cả hai giờ đối đãi nhau một chữ tình nhưng chữ tình nầy cao hơn cả tình yêu, cao hơn tình bạn, mà giờ đây ngồi trước chiếc máy tính để viết lại những dòng tâm sự này thật buồn a, cô cứ ước sao mãi mãi cuộc sống của cô được yên bình như thế nầy mà thôi, nhưng tất cả vẫn còn ở phía trước. Đôi khi ước mơ chỉ là viễn vông.

Nhưng cô cứ mơ... biết đâu giấc mơ cũng sẽ đến trong đời.

(còn tiếp)

360021 top -

@MuoiChanh, misaton nhỏ năm nay học lớp 8 rồi đó MC.

360023 top -

@Cô Phương,


Cô khỏe không? Lâu ghê mới thấy cô đó, chắc hè nên cô tận dụng thời gian đi thăm họ hàng và du lịch nhiều.

Cuối tuần không đi đâu hả cô? Dạo nầy Trời chắc buồn phiền, mưa & mưa. Hết lâm râm rồi ào ào, lành lạnh suốt ngày, nên SG cũng buồn hiu, muốn bỏ xứ đi ghê á.

Chúc cô cuối tuần vui vẻ.



@Misaton,

Sao hay quá vậy, huhuhu Misa nhỏ mà 8 tuổi rồi ư, vậy Misa lớn ham vui sớm quá, hức... trong khi đó muoichanh hàng U3 rùi mà kiếm chanh con không ra.

Ganh.

360033 top -

@MuoiChanh, hổng phải 8 tuổi mà là học lớp 8 (14 tuổi). MuoiChanh cố gắng phát huy đi nhen MC!

360043 top -

Phát huy triệt để, hứa. Để cố gắng kím mới được!

Chời ơi 14 tuổi luôn đó hả... huhuhu. Ganh toàn tập.

360050 top -


360203 top -
@ muoichanh,

Trời Saigon ảnh hưởng bão quá chừng, cám ơn muoichanh đã
viết tiếp "Phút Đam Mê".
Chúc muoichanh cuối tuần luôn vui nha!

360206 top -
Chuyện Hoa Giấy (muoichanh)
1 ... 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38 ... 67


Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
ImageWho am I?
Who am I before I was born? Who am I after I was born?



*-**-*-**-*-**-*-**-**
TRUYỆN

Tiểu Thuyết Hoa Giấy
Image

Chuyện Loài Hoa Dại
Image

. Em Tôi
. Buồn!


**-**-**-**-**-**-**-**
THƠ

. Bài Thơ Thứ Nhất
. Bài Thơ Cuối Cùng

Image
Nếu bạn không thể là mặt trời - thì hãy đừng là đám mây.

Image
Image
Yêu thương còn lắm trên đời
Đang chờ, đang đợi khi người bước đi


Image
Image
Hãy mơ những gì bạn muốn
Đi đến nơi nào mà bạn thích.

Image
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image
Image