.
@seawolf: Thư viện Workshop
1, 2, 3, 4, 5 - bottom
4.4.2. Thủ tục xin việc

- Sử dụng computer và Internet là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, nhất là ở Mỹ. Hấu hết các công ty đều đăng tuyển dụng online hoặc thông qua các agent (nộp online hoặc trực tiếp, mình thì sử dụng online cho tiện) mà người Việt đi làm ở Mỹ thường gọi “tem” (theo mình hiểu là nói tắt của từ temporary). Cũng có một số công ty nhận đơn trực tiếp. Đã gọi là “tem” thì công việc không chắn chắn, có thể bị cho nghỉ việc bất cứ lúc nào với bất cứ lý do gì. Đến chiều thứ sáu mà có nhận được điện thoại thì “tem” gọi thì buồn nhiều hơn vui, bởi vì đó chính là cuộc gọi kêu mình tuần sau ở nhà, không cần phải đi làm nữa hoặc khi tới văn phòng của “tem” để lãnh check lương mà được mời ngồi ghế chơi thì cũng chẳng thú vị gì, có nghĩa là sẽ có người ra thông báo cho biết tin buồn . Còn nếu “tem” không “hỏi thăm” vào chiều thứ sáu thì chắc chắn tuần sau mình vẫn còn việc để làm.

- Ngoài ra, các bạn cũng có thể apply trực tiếp tại các chợ Mỹ, Việt Nam hoặc các nhà hàng, quán ăn qua báo đài địa phương . Đôi khi họ cũng dán bảng đăng tuyển ngay tại quán ăn hoặc chợ. Chỉ có chợ hoặc nhà hàng Việt Nam thì nhận trực tiếp hay qua người giới thiệu, còn chợ Mỹ thì mình phải apply online hoặc đến trực tiếp tại siêu thị, ngay khu vực Customer Service có sẵn máy tính cho mình apply và sẽ phải trả lời một số câu hỏi rồi đi về đợi điện thoại.

- Các bạn cũng có thể đến văn phòng workforce (mình không biết dịch là gì) để tìm việc làm hoặc tìm lớp học nghề. Ở TX thì có Texas Workforce Commission. Nhưng nếu muốn học nghề thì cũng phải biết tiếng Anh.

- Khi nộp đơn xin việc, các bạn không nên gian dối trong việc học ở Mỹ, vì làm như vậy khi FBI background check, họ sẽ bắt các bạn vì tội gian dối bằng cấp. Điều này mình mới được biết sau này khi đi học, thầy giáo nói cho mình biết.

- Sau khi được phỏng vấn, nếu họ nói bạn đi về rồi đợi điện thoại thì coi như 99% là out rồi, còn nếu họ đưa cho tờ giấy để test drug thì bạn đã được nhận rồi đấy. Các bạn sẽ phải đi đến lab nơi họ chỉ định để làm xét nghiệm.

- Làm ở chợ hay hãng Mỹ thì lương cao hơn và có đầy đủ benefits, nhưng các bạn phải biết tiếng Anh, bởi vì không chỉ đơn thuần là làm mãi một việc mà bạn phải làm multi-tasks.


4.4.3. Lao động chân tay

- Mình cứ nghĩ là thôi đến Mỹ thì việc gì cũng làm, cực mấy cũng chịu, nhưng đôi khi thực tế lại không phải đơn giản vậy. Nó phụ thuộc vào nhiều yếu tố : gia đình, sức khỏe, tuổi tác, lối sống và cách nghĩ hoặc do những yếu tố khách quan khác. Mình xin lấy ví dụ, cũng như bạn yêu thích công việc đó, nhưng vì kinh tế khó khăn, không đủ việc để làm nên chủ hãng buộc phải lay-off hoặc gia đình có con nhỏ (chưa tới tuổi đi học hoặc đang đi học) cần phải có người đưa đón hay ở nhà take care (nếu có ông bà nội ngoại thì đỡ), lúc đó hai vơ chồng phải sắp xếp người đi làm, người ở nhà. Bởi vì tiền gửi trẻ thì mắc mà lương thì ít, công việc thì bấp bênh, không chắc chắn (vì đang là “tem” mà). Có hai loại hình giữ trẻ : giữ tại nhà (thường do người Việt nhận) hoặc ở trường (giá từ 100USD-300USD per week). Cũng có trường miễn phí của chính phủ dành cho người low income.

- Là người “đầu tàu” thế là mình nhảy đi xin việc trước. Mình apply vào Walmart bữa trước thì bữa sau nhận được điện thoại. Sau cuộc phỏng vấn, tiếng Anh nghe chữ được chữ mất, mình đã là nhân viên của Walmart – nhà phân phối bán lẻ hàng đầu thế giới. Cũng cảm thấy hãnh diện lắm chứ, chí ít mình cũng đã tìm được công việc ngay tháng thứ hai trên miền đất hứa, tại một công ty lớn nhất thế giới, chứ có phải đùa đâu, mà lại do tự mình apply nữa chứ. Háo hức đến ngày đi làm cứ y như hồi xưa còn bé được ba mẹ hứa dẫn đi chơi. Và rồi ngày ấy cũng đến. Mình được phát bảng tên, đồng phục, một con dao rọc giấy nhỏ, đeo bên hông, trông rất oách. Mỗi khi về nhà, con mình thường nói ba ơi ba có súng giống police hả? Mình cười và rất vui, nhưng thời gian sau này thì cười hết nổi luôn. Thời gian đầu rất nhẹ nhàng, mỗi ngày tới làm chỉ việc ngồi học policy và làm bài test ngay tại chỗ, sau đó thì sẽ đi theo những người cũ để tập làm quen với công việc.

- Vì cần công việc nên khi apply mình chọn any shift, any location nên sau 1 tháng huấn luyện và tập sự, họ chuyển mình xuống ca đêm (10h tối đến 7h sáng) và đến một siêu thị mới mở cách nhà khoảng 30 phút lái xe. Lúc đầu cứ nghĩ thôi thì làm việc ban đêm rồi ban ngày về ngủ bù chắc không sao đâu, mình còn trẻ mà rồi thì mình có thời gian làm những việc khác nhưng khi làm khoảng 1 tháng ban đêm, mình bắt đầu ngấm mệt. Nghĩ đi nghĩ lại mình đâu phải là thanh niên 20 tuổi đâu, đâu thể nào thức thâu đêm suốt sáng được. Mà đâu phải thức để ngồi chơi đâu mà thức để làm việc và phải làm cật lực. Hai tiếng thì họ cho nghỉ 15 phút cộng với 1 tiếng ăn cơm không tính lương, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu. Có nhưng lúc mình muốn bước chân mà bước không nổi, có cảm giác như lơ lửng trên mây vậy. Bạn phải làm liên tục từ việc tính tiền, sắp xếp hàng hóa lên shelves, ra parking gom shopping-cart đẩy vào trong, khi có container giao hàng thì vào kho bốc xếp, kéo pallet. Cứ như vậy cho đến sáng.

- Mình cầu xin Chúa cho mình tìm được công việc khác chứ nếu tình hình này kéo dài, chắc mình sẽ không kịp thấy America, The Beautiful quá. Và rồi người yêu dấu của mình tìm được một công việc văn phòng giống như mơ mặc dù cũng thông qua “tem”. Ngày mình chở bà xã đi làm cũng là ngày mình xin nghỉ làm tại một công ty hàng đầu thế giới. Nếu chỉ nghe qua, ai cũng thấy tiếc tại sao lại bỏ công việc đó, nhưng có làm rồi thì sẽ biết ngay thôi.

- Sau 1 thời gian mình được một “tem” kêu đi làm ở một hãng điện tử chuyên về cable. Mừng như mở cờ trong bụng vì nghe thoáng qua cũng thấy phù hợp với nghề của mình ở ViệtNam. Cũng các bước như xưa, phỏng vấn rồi test drug. Nhưng chỉ khác ở chỗ là “tem” này test tại chỗ, mình không cần phải chạy vòng vòng. Ngày đầu tiên xách giỏ cơm đi làm, mình thấy có nhiều người Việt nên cũng thấy vui. Công việc cũng nhàn hạ, chỉ ngồi solder và bấm cable (RJ45, RJ11 và các loại cable khác). Mình những tưởng như vậy là ok rồi, đời mình sang trang mới. Sáng chở con đi gửi, chiều đi làm đón về. Hạnh phúc quá đi chứ. Nhưng, vào một ngày thứ sáu đẹp trời, sau giờ làm, manager kêu khoảng 15 người lại và thông báo tuần sau khỏi đi làm, họ cũng nói là lát nữa bên “tem” sẽ nói lại cho “tụi bay” rõ. Thế là lại về nhà chăm con, gọi điện cancel việc gửi con vì gửi con ở đây gửi tuần nào trả tiền tuần đó.

- Thế là lại mở computer bấm bấm, xem coi vận may của mình đang ở đâu. Tìm hoài không thấy, mà nghe nói nghề nail cũng lắm tiền, thôi thì mình không làm nail được thì xin làm clean-up chắc cũng được khớ tiền. Tướng tá cũng ngon lành, mặt mày sáng sủa, chân tay nhanh nhẹn nên cũng không khó khăn lắm để xin một công việc lau lau chùi chùi.

- Tiệm này cũng lớn, khoảng 50 ghế, khách cũng nhiều mà thợ cũng đông. Ngày đầu tiên gặp chủ, ngoài việc nói những việc phải làm, chủ hỏi muốn lãnh lương như thế nào, mình chưa hiểu lắm mặc dù được “phỏng vấn” bằng tiếng mẹ đẻ. Bởi vì khi đi làm hãng thì trả lương bằng check, cuối năm nhận W2 để khai thuế, có gì đâu mà phải hỏi? Sau này mình mới hiểu tại sao người ta nói làm nail là có tiền lắm. Mình không tiện nói ra ở đây.

- Công việc cũng không có gì vất vả, nhưng chỉ mỗi cái lỗ tai bị tra tấn thôi, nào là đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, chuyện không đâu cũng có thể gây ra cãi lộn, nói xỏ nói xiên, nói ngang nói dọc được hết. Cũng giống như ở ViệtNam, đèn đỏ dừng xe thì bị chửi là đồ ngu, nếu bạn chấp nhận sống chung với nó được thì bạn tồn tại, nếu không bạn sẽ giống như người ngoài hành tinh. Thế thôi. Cuối cùng mình chọn giải pháp về nhà chăm con, lấy computer làm bạn và đợi bà xã đi làm về.


4.4.4. Lao động trí óc

Sinh viên chọn học ngành dễ, dù lương ít

Lê Tâm (theo Wall Street Journal)

Câu chuyện của cô Biyan Zhou là một thí dụ điển hình của nhiều sinh viên Mỹ trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn, ra trường giữa lúc tình trạng thất nghiệp lên cao hiện nay.

Cô Biyan Zhou muốn theo học ngành kỹ sư. Bà mẹ của cô và người tư vấn giáo dục cũng muốn cô đi theo ngành này, vì có nhiều cơ hội hơn trong thời gian công việc khó kiếm này.

Ðối với các sinh viên thời này, lời khuyên dành cho họ rất rõ ràng: Nếu muốn kiếm được việc làm, cách tốt nhất là chuẩn bị cho mình khả năng để đi theo ngành đòi hỏi sự hiểu biết về khoa học, kỹ thuật và toán.

Nhưng trong năm thứ nhì tại đại học danh tiếng Carnegie Mellon University, cô Zhou đổi ngành học từ kỹ sư điện toán sang hai ngành học khác là tâm lý học và quản lý chính sách. Những người tốt nghiệp ngành tâm lý học có mức lương trung bình thấp hơn những người tốt nghiệp ngành điện toán khoảng $38,000, theo một phân tích các dữ kiện điều tra dân số Mỹ do đại học Georgetown University thực hiện.

“Tôi không đủ khả năng để theo học ngành kỹ sư,” cô Zhou giải thích lý do cô quyết định đổi ngành học. Cô nay dự trù kiếm việc liên quan đến lãnh vực liên hệ công chúng (public relations) hay quản trị nhân sự (HR).

Vấn đề “muốn mà không làm được” của cô Zhou là điều nhiều nhà giáo dục, chính trị gia và các công ty ở Mỹ muốn giải quyết từ nhiều thập niên nay do có sự lo ngại rằng số người có căn bản về khoa học và toán đang dần dần thua sút các quốc gia khác.

Thời gian sẽ trả lời câu hỏi là liệu tình trạng khó kiếm việc sẽ giúp thuyết phục thêm nhiều sinh viên cố gắng đi vào các ngành học được coi là khó khăn như kỹ sư và khoa học. Dù rằng con số sinh viên tốt nghiệp đại học ở Mỹ tăng khoảng 29% từ năm 2001 đến 2009, con số tốt nghiệp với bằng kỹ sư chỉ tăng 19%, theo các dữ kiện mới nhất từ Bộ Giáo Dục Mỹ. Con số sinh viên ra trường trong ngành liên hệ đến điện toán và tin học giảm 14%. Do các sinh viên thường chỉ chọn ngành từ năm thứ nhì, thế hệ sinh viên chọn ngành học giữa khi có cuộc suy thoái kinh tế sẽ ra trường trong năm nay.

Các kết quả nghiên cứu cho thấy những người tốt nghiệp các ngành kỹ sư và điện toán không chỉ dễ dàng hơn để kiếm được việc làm trong các loại công việc được mệnh danh là “STEM jobs” tức là Khoa Học, Kỹ Thuật Kỹ Sư và Toán (Science, Technology, Engineering, Math) nhưng cũng có sự đòi hỏi từ nhiều kỹ nghệ khác với mức lương cao. Các công ty thương mại, tài chánh và tư vấn, cũng như các ngành nghề về y tế, đều muốn mướn người có khả năng định lượng, phân tích, giúp họ duy trì được khả năng cạnh tranh.

Ðối với cô Zhou, 22 tuổi, ở Miami, tiểu bang Florida, điều sau cùng khiến cô quyết định ra khỏi ngành kỹ sư là một bài tập thực hành năm thứ nhì khó khăn khiến cô và người bạn cùng trong nhóm học phải thức trắng mấy đêm liền. Bài tập của họ là soạn một chương trình điện toán cho máy bán nước ngọt soda. Dù rằng cô và người bạn trong lớp thực tập đã đạt được việc cho máy đưa ra đúng mặt hàng nhưng lại không thối lại đúng số tiền.

Ðể khỏi bị điểm “Không Hoàn Tất - Incomplete” cô Zhou xin rút khỏi chương trình học trước khi lớp thực tập chấm dứt. Kể từ khi đổi ngành, cô hầu như môn nào cũng được điểm A, thay vì các con B và C trước đó khi còn trong ngành kỹ sư.

Các sinh viên rút ra khỏi các ngành khoa học và các giáo sư nghiên cứu tình trạng này nói rằng các lớp học nhập môn (introductory courses) thường quá khó khăn và mơ hồ. Một số sinh viên, như cô Zhou, cho hay hồi ở trung học họ không được chuẩn bị để đương đầu với mức độ khó khăn của các lớp học nhập môn của bậc đại học.

Nói chung, chỉ khoảng 45% của các học sinh Mỹ tốt nghiệp năm 2011 và thi ACT là được coi là có khả năng học toán trình độ đại học và chỉ 30% số học sinh trung học từng thi ACT có khả năng học các lớp khoa học tại đại học, theo bản báo cáo năm 2011 của ACT Inc.

“Nếu bạn không có được căn bản ngay từ đầu, bạn sẽ ngày càng rớt lại xa hơn ở phía sau vì bài vở ngày càng khó khăn hơn. Ðây là điều làm mất tinh thần và làm người sinh viên chán nản hơn,” theo lời Claus von Zastrow, giám đốc nghiên cứu tại Change the Equation, một tổ chức bất vụ lợi ở Washington D.C. tìm cách cải thiện việc giảng dạy khoa học và toán. Ðiều này cũng khiến các giáo sư phải chuẩn bị cho việc rơi rụng của sinh viên.

Các lớp học về môn khoa học cũng đòi hỏi phải dành nhiều thời giờ hơn–một điều sinh viên đại học Mỹ ngày nay có thể không muốn để ra. Trong một cuộc nghiên cứu mới đây, hai nhà xã hội học Richard Arum ở New York University và Josipa Roksa ở University of Virginia thấy rằng các sinh viên Mỹ thường chỉ dành từ 12 đến 13 tiếng mỗi tuần cho việc học, bằng nửa thời gian học của sinh viên thập niên 60.

Các trường cũng tìm cách giải quyết vấn đề sinh viên rơi rụng bằng các chương trình mới mà theo họ giúp cho nhiều người có thể học ngành kỹ sư hơn. Năm 2003, trường Georgia Institute of Technology chia lớp khoa học điện toán nhập môn làm ba lớp khác nhau. Một lớp dành cho sinh viên đi theo ngành điện toán, một lớp dành cho sinh viên ngành kỹ sư và một lớp thứ ba dành cho sinh viên ngành nhân văn, kiến trúc và điều hành. Lớp cho ngành nhân văn cắt bỏ bớt lý thuyết điện toán để chú trọng vào những ứng dụng thực tế như viết chương trình điện toán để thay đổi các bức hình, theo lời giáo sư điện toán Mark Guzdial. Kể từ khi có thay đổi này, khoảng 85% sinh viên đậu lớp này.

Trong khi đó, chỉ có khoảng một phần ba sinh viên tốt nghiệp ngành khoa học và kỹ sư thật sự đi làm các công việc trong lãnh vực của họ, theo kết quả một cuộc nghiên cứu năm 2007 của Giáo Sư B. Lindsay Lowell tại đại học Georgetown University và Hal Salzman ở Rutgers University.

Ðó có thể là vì lương của các việc này không hấp dẫn đối với các sinh viên ưu tú, vốn có thể lãnh số lương trung bình là $78,550 trong năm 2009 nhưng nếu đi vào lãnh vực điều hành hay các nghề chuyên môn khác thì có thể lãnh tới hơn $102,000, theo kết quả phân tích dữ kiện của cuộc điều tra dân số do Trung Tâm Giáo Dục và Lao Ðộng do trường đại học Georgetown University thực hiện.

Do có nhiều ngành nghề khác đòi hỏi khả năng cao về toán và phân tích “Nếu bạn là một sinh viên giỏi toán ở Mỹ, thuần túy từ quan điểm kinh tế sẽ là điều sai lầm nếu đi vào các công việc loại STEM,” theo lời Anthony Carnevale, giám đốc trung tâm ở Ðại Học Georgetown.

Nguồn : báo Người Việt

395006 top -
Nhắn anh Sauhai,

Anh vui lòng sửa dùm em chữ car thành shopping-cart trong mục 4.4.3. Em viết sai chính tả.

Cám ơn anh,

395193 top -

@seawolf

SauHai đã sửa.

Thân ái.

395197 top -
4.6.7. Thẻ tín dụng

- Khi ở Việt Nam thì còn rất mơ hồ về điểm tín dụng, thậm chí cũng chẳng quan tâm mấy mặc dù đang xài thẻ tín dụng của HSBC, hay nói thẳng ra là thấy người ta xài thì mình cũng xài cho có ấy mà, giống như là mốt thời thượng vậy. Nhưng khi qua Mỹ thì thấy cái gì cũng hỏi đến nó cả. Mua xe, mua nhà trả góp, đăng ký số điện thoại, thuê apartment …

- Cũng nhận được nhiều thông tin về nó, mỗi người mỗi kiểu làm rối cả lên. Thôi thì đủ cả. Nào là phải thế này thế kia, nghe có vẻ rất là khó khăn. Thế là mình quyết định tìm hiểu về nó. Các bạn sau này cứ yên tâm, không có gì phải lo lắng về nó cả, không đến nỗi nào là không làm được. Các bạn có thể tự build credit cho mình. Các bạn có thể tự xin Secured Credit Card bằng chính khả năng tài chínhh của mình, không cần cosigner. Hiện nay mình biết chắc chắn có 3 nhà băng có chương trình này là : Bank Of America, Citi Bank, Wells Fargo Bank. Các bạn có thể deposit từ 300usd-10.000usd cho nhà băng, họ sẽ cấp cho 1 credit card dựa trên số tiền mà các bạn deposit. Số tiền này sẽ được trả lại cho các bạn sau 1 năm hoặc 18 tháng tuỳ theo nhà băng. Ví dụ các bạn deposit 2.000usd thì họ sẽ cấp cho các bạn một thẻ tín dụng có hạn mức là 2.000usd. Sau 1 năm sử dụng thì họ sẽ gửi trả lại cho bạn số tiền đã deposit. Số tiền deposit này sẽ không được tính lãi trong 1 năm đó (các bạn có thể liên hệ trực tiếp với nhà băng mà các bạn sử dụng thẻ, có thể khác nhau đôi chút về phí 1 năm). Các bạn cũng có thể xin cấp thẻ tín dụng từ các siêu thị như Walmart, Kroger....không cần deposit, nhưng hạn mức tín dụng thường thấp, chỉ có 400USD thôi. Hồi đó khi làm WalMart, họ cấp cho mình thẻ tín dụng của Discover chỉ có 400USD thôi, sau khoảng 6 tháng sử dụng, tự động họ sẽ nâng mức tín dụng lên. Lúc đó, các nhà băng khác cũng sẽ gửi pre-approved letter cho các bạn. Các bạn sẽ có nhiều chọn lựa hơn.
- Cũng giống như vậy, nếu như không có người để add lines điện thoại, các bạn cũng deposit tiền và tự đứng tên điện thoại cho riêng mình.


Hiểu Biết Về Điểm Tín Dụng Của Quý Vị

Nguồn : Cơ quan Tác Động Giới Tiêu Thụ
http://www.consumer-action.org


Quý vị có thể không nhận thức ra, nhưng có ba con số đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời quý vị. Con số này là điểm tín dụng và nó tóm tắt các tin tức trong bản báo cáo tín dụng của quý vị. Thông thường các điểm tín dụng nằm ở mức từ thấp 300 tới cao 800 hay hơn. Các công ty cho vay tiền và các cơ quan khác dùng điểm tín dụng ngắn gọn này như là lý lịch tín dụng của quý vị để kiểm tra tín dụng và thói quen trả tiền hoá đơn và trả nợ trễ hạn của quý vị. Ðiểm tín dụng lấy từ bản báo cáo tín dụng của quý vị, đây là bản báo cáo chi tiết lý lịch tín dụng của quý vị, nó liệt kê cách quý vị trả tiền hoá đơn cách quý vị quản lý tín dụng từ trước tới giờ. Khi quý vị nộp đơn xin tín dụng, quý vị cho cơ sở cấp tín dụng được xem điểm tín dụng của quý vị. Cơ sở tín dụng dựa vào đó để quyết định:
• có nên làm ăn với quý vị hay không
• tính lãi xuất cho quý vị là bao nhiêu

Ðiểm tín dụng có thể giúp thủ tục chấp thuận đơn của quý vị nhanh hơn, quý vị có thể được “tín dụng cấp tốc” khi quý vị cần đến. Quý vị có thể trả $15 để dễ dàng kiểm tra điểm tín dụng của quý vị. Ðiều quan trọng là quý vị nên tìm hiểu về điểm tín dụng để biết số điểm, ý nghĩa của nó và cách giữ gìn hay cải thiện số điểm của mình. (Quý vị có thể xin bản báo cáo tín dụng không có điểm hàng năm. Xin xem phần “Lấy Ðiểm tín Dụng của quý vị.”)

Ðiểm Tín Dụng Của Quý Vị Rất Quan Trọng

Tất cả các chủ nợ từ cửa tiệm bán lẻ và cơ sở cấp tín dụng cho tới hãng bán xe và các công ty cho vay tiền địa ốc đều kiểm tra điểm tín dụng khi quý vị nộp đơn xin tín dụng. Nếu điểm tín dụng của quý vị cao, đơn xin của quý vị sẽ được chấp thuận. Ðiểm tín dụng của quý vị sẽ ảnh hưởng đến số tiền tín dụng quý vị sẽ được cho mượn và lãi xuất công ty cho vay sẽ tính cho quý vị. Nghĩa là quý vị sẽ biết tốn phí là bao nhiêu khi mượn tiền. Ðiểm tín dụng càng cao thì lãi xuất sẽ thấp hơn. Ngay cả lãi xuất khác biệt trên tiền nợ xe hay nợ nhà có thể tiết kiệm đến hàng trăm hay hàng ngàn mỹ kim tiền trả nợ trong thời kỳ mang nợ. (Xin xem phần “Ðiểm Tốt Có Lợi.”)

Ðiểm Tốt Có Lợi

Trả tiền nợ đúng hạn và quản lý tín dụng của quý vị một cách khôn ngoan thường đem lại điểm tín dụng tốt. Giang và Sang muốn mượn tiền mua nhà giá $300,000 với 20% đặc cọc.

Giang có điểm tín dụng FICO cao 775 và Sang có điểm thấp 630. Với lãi xuất không đổi trả trong 30 năm, Giang sẽ trả $1,795 mỗi tháng (lãi xuất 5.98%), trong khi Sang sẽ trả $2,057 (lãi xuất 7.29%). Mỗi năm, Sang phải trả $3,144 hơn Giang cho cùng một giá nhà.

Các công ty cho vay nợ kiểm tra điểm tín dụng của quý vị trước khi họ liên lạc với quý vị để cho một tín dụng mới. Thông thường, chủ nợ hiện thời của quý vị sẽ duyệt xét điểm tín dụng của quý vị khi họ quyết định có nên thay đổi lãi xuất hay mức tín dụng tối đa để cho quý vị vay. Ngay cả khi quý vị không xin tín dụng, có điểm tốt vẫn quan trọng. Nhiều chủ thuê, công ty điện thoại và chủ nhân lượng định mức rủi ro của người nộp đơn bằng cách kiểm tra điểm tín dụng. Hãng bảo hiểm dùng bảng tính điểm rủi ro cho hãng bảo hiểm để biết có nên bán bảo hiểm và tiền trả hàng tháng.(Một số tiểu bang có luật hạn chế dùng bảng này.)

Các Loại Ðiểm Tín Dụng

Mặc dù có nhiều hệ thống để tính điểm tín dụng, nhưng loại nổi tiếng,thông dụng nhất là FICO® (Fair Isaac Corporation) tên của công ty đặt ra hệ thống này.Các cơ quan báo cáo tín dụng là các công ty thâu thập các báo cáo tín dụng,họ cung cấp các điểm tín dụng cho các công ty cho vay tiền và cho người tiêu thụ. Mỗi công ty trong ba công ty báo cáo tín dụng toàn quốc bán điểm FICO cho các công ty cho vay tiền dưới nhiều danh hiệu khác nhau. Quý vị có thể lấy điểm tín dụng FICO của mình ở trang điện toán của Fair Isaac’s MyFICO. (Ðể biết tên các cơ quan báo cáo tín dụng và hướng dẫn về cách mua báo cáo điểm tín dụng của quý vị, xin xem phần “Lấy Ðiểm tín Dụng của quý vị.”) Ba cơ quan báo cáo tín dụng cũng hợp tác khai triển phương thức tính điểm tín dụng Vantage Score cho riêng họ. Ðiểm tín dụng này dùng mức thang tính điểm khác với FICO và nó có “bảng báo cáo”tính hạng A, B, C, C, D hay F. Ðiểm loại Vantage không được các công ty chovay dùng nhiều. Các phương thức tính điểm khác cũng được khai triển bởi các cơ quan tín dụng, công ty cho vay và các công ty khác. Ðiểm tín dụng dựa vào các dữ kiện mà các cơ quan báo cáo tín dụng thâu thập được về quý vị. Các dữ kiện này lấy từ các công ty tín dụng mà họ báo cáo các sự việc như thói quen trả tiền của quý vị, tiền còn nợ và mức tín dụng giới hạn. Nó cũng lấy từ các báo cáo công cộng cho biết nếu quý vị có khai phá sản, nợ tiền vì phán quyết toà án hay nợ tiền thuế.

Ðiểm tín dụng của quý vị khác nhau tùy theo nguồn cung cấp vì:
• Công thức được dùng khác nhau.
• Có sự khác biệt về dữ kiện cơ bản được dùng ra sao (không phải tất cả các công ty cho vay gởi tin tức của người tiêu thụ tới tất cả ba cơ quan báo cáo tín dụng.)
Công ty cứu xét đơn xin mượn tiền hay tín dụng của quý vị có thể xem một báo cáo điểm tín dụng hay giống như các công ty cho vay khác họ “gộp cả ba” (trimerge) bản báo cáo tín dụng cộng với điểm FICO của ba cơ quan báo cáo tín dụng chính. Các công ty cho vay mua các bản báo cáo gộp cả ba từ các công ty đặc biệt mà họ kiểm chứng và gộp chung các dữ kiện từ các cơ quan tín dụng khác.

Ðiểm Tín Dụng Là Gì?

Ðiểm tín dụng là sự tường trình ngắn gọn về lý lịch tín dụng của quý vị tại thời điểm lúc đó. Nó thay đổi thường xuyên mỗi lần công ty tín dụng báo cáo về các chi tiêu tín dụng của quý vị. (Ða số các công ty cấp tín dụng cứ cách 30 ngày nộp bản báo cáo.)

Mỗi công thức tính điểm tín dụng cộng và trừ điểm dựa vào các dữ kiện trong bản báo cáo tín dụng của quý vị.

Ðiểm FICO của quý vị thường dựa vào:
• Quá khứ trả tiền (35%): phản ánh việc trả tiền đúng hạn và trả hết nợ cũng như trả trễ hạn, trương mục bị truy lùng đòi nợ, nợ thuế, phán quyết toà án, phá sản và các chuyện xấu khác.
• Số tiền mắc nợ (30%): Phản ánh tất cả các món nợ và sự khác biệt giữa món nợ trễ hạn và tín dụng còn lại của quý vị.
• Thời gian có lý lịch tín dụng (15%): Phản ánh thời gian quý vị có trương mục – thời gian càng lâu càng tốt.
• Tín dụng mới (10%): Phản ánh “sự yêu cầu” xem lý lịch tín dụng của các cơ sở thương mại mà quý vị nộp đơn xin tín dụng và các trương mục quý vị mới mở.
• Loại tín dụng (10%): Phản ánh tất cả các trương mục quý vị có (Thí dụ, một thẻ tín dụng của nhà băng chính có ảnh hưởng nhiều hơn là thẻ tín dụng của một tiện bán hàng. Tiền nợ xe và nợ nhà nếu trả đúng hạn sẽ giúp quý vị có điểm tín dụng tốt.)

Ðiểm FICO không tính trên lợi tức hay tài sản, nghề nghiệp, chức vị, lý lịch làm chủ hay làm công, tuổi tác, bưu chính (zip code) hay diện làm chủ căn nhà. Tuy nhiên, các công ty cho vay tiền có thể chú tâm đến các điều này và các yếu tố khác khi họ quyết định có nên cho quý vị tín dụng hay không. Thí dụ, các yếu tố khác mà các công ty cho vay tiền có thể chú tâm tới là số tiền quý vị đặt cọc và giá trị của căn nhà hay các bất động sản khác mà quý vị muốn mua.

Ðể tránh bị kỳ thị về tín dụng, tất cả các phương thức tính điểm phải tuân theo theo luật không được tiết lộ chủng tộc, màu da, tôn giáo, quốc gia sinh trưởng, giới tính, tình trạng hôn nhân, và trợ cấp xã hội của người nộp đơn xin tín dụng.

Diễn Giải Điểm Tín Dụng Của Quý Vị

Ðiểm tín dụng của quý vị có thể khác nhau tùy theo phương thức tính điểm tín dụng nào mà công ty cho vay dùng đến. Số điểm 810 trên thang điểm FICO từ 300 đến 850 sẽ là điểm xuất sắc và thường bảo đảm cho quý vị có được lãi xuất tốt. Ða số người ta kiếm được điểm FICO trong khoảng 600 mấy đến 700 mấy; các điểm dưới 620 thường bị coi là có mối rủi ro cao. Ðể biết thêm chi tiết, xin xem mạng điện toán của FICO. (Xin xem phần “Lấy Ðiểm tín Dụng của quý vị.”) Số điểm 810 của thang điểm Vantage từ 510 đến 990 có thể xếp quý vị vào hạng “B.” Ðể biết thêm chi tiết, xin viếng mạng điện toán của VantageScore (http://www.vantagescore.com).

Cải Thiện Ðiểm Tín Dụng Của Quý Vị

Mặc dù công ty cho vay thường thông báo các tin tức tới các cơ quan báo cáo tín dụng, nhưng không có chuyện sửa chữa tín dụng nhanh chóng. Ðiểm tín dụng của quý vị sẽ cải tiến từ từ nếu quý vị trả nợ cho công ty cho vay đúng thời hạn và cải thiện cách quý vị dùng tín dụng. Các báo cáo tín dụng có vấn đề xấu từ từ cũng ảnh hưởng ít đi đến điểm tín dụng của quý vị, vì thế điểm tín dụng của quý vị có thể cải thiện theo thời gian.

Nên:
• Trả tiền đúng thời hạn.
• Giữ số tiền nợ thấp hơn với số tiền tín dụng có sẵn cho quý vị. (Cố gắng dùng ít hơn một nửa số tiền tín dụng có sẵn cho quý vị mượn.)
• Trả bớt nợ.
• Trả nợ trễ hạn và đúng hạn. (Trả hết tiền nợ thuế hay các trương mục bị truy lùng đòi nợ mà không thể xoá bỏ trong bản báo cáo tín dụng của quý vị, nhưng nó sẽ hiện lên món nợ đã được trả.)
• Chỉ mở các trương mục tín dụng mới khi quý vị cần đến (ngoại trừ quý vị đang cố gắng gầy dựng tín dụng.)
• Giới hạn việc để cho các công ty cho vay yêu cầu xem bản báo cáo tín dụng của quý vị bằng cách tìm các nơi để mượn tiền trong vòng 30 ngày. Ðiều này sẽ được tính chung như chỉ một lần tìm mượn tiền thay vì có ý định xin mở nhiều trương mục tín dụng (credit lines).
• Gầy dựng tín dụng. Nếu cần, quý vị có thể bắt đầu xin một thẻ tín dụng bảo đảm bằng trương mục nhà băng của quý vị. Ðể gầy dựng một lý lịch tín dụng tốt, quý cần nên lâu lâu và thỉnh thoảng xài tín dụng có sẵn cho quý vị, nhưng quý vị không cần phải kéo dài món nợ trả từ tháng này sang tháng khác.
• Theo dõi sự chính xác trong bản cáo cáo tín dụng của quý vị và sửa chữa bất cứ các sai lầm. Xóa bỏ các dữ kiện không chính xác và xấu là cách duy nhất để điểm của quý vị được cải thiện nhanh chóng và rõ rệt.
• Yêu cầu những cơ sở bác đơn xin tín dụng của quý vị vì điểm thấp chỉ cho cách quý vị có thể cải thiện điểm.
• Nên cảnh giác bất cứ người nào rêu rao họ có thể sửa chữa tín dụng hay tăng điểm cho quý vị với một lệ phí. Nói chung, dữ kiện xấu nhưng chính xác nằm trong bản báo cáo tín dụng của quý vị tới 10 năm. Không một ai có thể xoá bỏ các dữ kiện chính xác trong hồ sơ tín dụng trước khi nó hết hạn kỳ. Quý vị có thể tự mình xóa bỏ dữ kiện không chính xác - miễn phí.

Ðừng Nên:
• Xài đến mức tối đa tín dụng của quý vị.
• Mở nhiều trương mục tín dụng mới trong một thời gian ngắn.
• Ðóng trương mục cũ nhất trước, ngay cả khi nó là một trương mục không xài đến. Nếu quý vị làm như vậy, lý lịch tín dụng của quý vị sẽ bị ngắn đi khi trương mục bị đóng đã biến mất trong hồ sơ tín dụng của quý vị, và phần tiền nợ trễ hạn của quý vị trông lớn hơn so với tín dụng có sẵn của quý vị.
• Lo lắng các chuyện xấu trong quá khứ của quý vị sẽ hại đến điểm tín dụng của quý vị suốt đời. Ðiểm tín dụng đặt nặng nhiều vào các sự kiện hiện thời hơn là các dữ kiện trong quá khứ.

Tránh Các Quảng Cáo Mờ Ám

Nhiều nơi quảng cáo cấp cho bản báo cáo điểm tín dụng, nhưng những chỗ cho miễn phí buộc quý vị phải mua các dịch vụ về theo dõi tín dụng và phòng ngừa bị trộm danh tính cá nhân. Nếu quý vị không hủy hợp đồng đúng lúc, quý vị sẽ phải trả trọn số tiền nếu thời hạn dùng thử miễn phí chấm dứt. Nên đọc các hàng chữ in nhỏ cho cẩn thận để biết cách hủy hợp đồng trước khi dịch vụ phải trả tiền bắt đầu.

Lấy Ðiểm Tín Dụng của Quý Vị

Quý vị có thể mua bản báo cáo điểm tín dụng của quý vị bất cứ lúc nào. Cứ cách 12 tháng quý vị có thể xin một bản báo cáo tín dụng miễn phí từ ba cơ quan báo cáo tín dụng chính. Các bản báo cáo tín dụng miễn phí không có điểm tín dụng của quý vị, nhưng khi quý vị xin một bản cáo cáo tín dụng miễn phí, quý vị có thể mua bản báo cáo điểm tín dụng của quý vị cùng lúc đó. Quý vị có thể lấy bản cáo cáo tín dụng miễn phí trên mạng điện toán tại Annual Credit Report (annualcreditreport.com), để có mẫu đơn đặt mua hay gọi số 877-322-8228.

Nếu đơn xin mượn tiền mua nhà của quý vị bị bác dựa vào điểm tín dụng, công ty cho vay phải đưa cho quý vị số điểm của quý vị nếu quý vị yêu cầu. Với khoảng $15, quý vị có thể mua điểm tín dụng của quý vị bất cứ lúc nào ở trang điện toán của myFICO hay trên mạng điện toán hoặc gọi điện thoại tới bất kỳ ba cơ quan báo cáo tín dụng nào. Ðiểm tín dụng của quý vị bao gồm các dữ kiện về các yếu tố chính ảnh hưởng đến số điểm.

MyFICO
http://www.myfico.com
Equifax
(800) 685-1111
http://www.equifax.com

Experian
(888) 397-3742
http://www.experian.com

TransUnion
(800) 888-4213
http://www.transunion.com

Các Chi Tiết Khác Và Chỉ Dẫn
Federal Trade Commission (FTC)
Ðiện thoại: 877-382-4357
Trang điện toán: http://www.ftc.gov
National Foundation for Credit Counseling
Ðiện thoại: 800-388-2227
Trang điện toán: http://www.nfcc.org


Các bạn xem thêm ở những link sau :

http://www.ftc.gov/bcp/edu/pubs/consume ... cre34.shtm
http://www.ftc.gov/bcp/edu/pubs/consume ... cre03.shtm

395242 top -
4.5.1. Thi bằng lái xe

- Việc đầu tiên khi đến Mỹ là thi bằng lái xe. Trong khi chờ đợi giấy tờ gửi về (SSN và Green Card) thì các bạn nhanh chóng liên hệ với DMV gần nhất để nhận cuốn sách mang về nhà học và chuẩn bị tinh thần thi lý thuyết. Nói vậy chứ lúc mình mới sang, học hoài không nhớ, mặc dù ở Việt Nam cũng đã chuẩn bị trước nhưng mình cũng phải thi 3 lần mới đậu lý thuyết. Mình thấy nên học bằng tiếng Anh, bởi vì sau này khi ra đường thì tất cả các bảng chỉ dẫn đều bằng tiếng Anh, đâu có tiếng Việt đâu. Sau khi đậu rồi thì chuẩn bị tập xe để thi thực hành. Nói đến vấn đề này rất tế nhị bởi vì người thân hay bạn bè rất muốn giúp bạn, nhưng họ không có thời gian, ban ngày đi làm tối mới về hoặc ngược lại. Do đó, họ rất mệt mỏi, dẫn đến dễ cáu gắt, dễ sứt mẻ tình cảm. Vả lại các bạn cũng nên hiểu là khi tập cho các bạn lỡ có xảy ra tai nạn thì rất nguy hiểm và phiền phức, có thể mất mạng như chơi và một điều nữa là họ chỉ có thể chỉ cho bạn theo kinh nghiệm lái xe lâu năm thôi chứ không qua trường lớp đào tạo nào hết, nên đôi khi không có tính sư phạm. Mình thì mượn xe của một người bạn tập 3 lần thì thi đậu, còn bà xã thì đăng ký học ở trường chỉ tập 2 tuần, mỗi tuần 2 buổi là thi đậu thôi.

- Các bạn có thể liên hệ các trường dạy lái xe, Tây có Ta có, để được chỉ dẫn rõ ràng hơn. Họ sẽ chịu trách nhiệm cho tới khi bạn thi đậu. Trong quá trình tập luyện, họ sẽ đưa đón bạn mỗi ngày tùy theo nhu cầu. Ở đây mình xin nói rõ là các trường đào tạo hẳn hoi, chứ không phải do tư nhân đảm nhận, không có bài bản. Nhất là những ai chưa từng lái xe thì nên suy nghĩ về vấn đề này.

- Sau khi thi đậu thực hành, thì bạn sẽ được cấp bằng lái tạm. Lúc đó bạn có thể đi mua xe và tự đứng tên được rồi và có thể đi đâu tùy thích. Bắt đầu những ngày lang thang trên phố.


Tập lái và thi lấy bằng lái

Nguồn : báo Người Việt
Phạm Ðình

Cái bằng lái xe đúng là một “bửu bối” cho cư dân của những quốc gia đất rộng người thưa như Mỹ và Canada. Có bằng lái, chân chúng ta không khác gì như được gắn “đôi hia bảy dặm” để du hành đây đó. Nghe người ta nói vậy thì quen miệng lặp lại, nhưng Phạm Ðình nghĩ chắc chẳng có đôi hia nào ngon lành như những cái xe hơi láng o bon bon chạy trên hệ thống xa lộ tân tiến nhất thế giới như tại Mỹ hiện nay. Nhìn thấy là muốn ngồi ngay vào sau tay lái rồi! Nhưng phải lấy cho được bằng lái đã. Lần trước đã nói về việc thi lấy bằng viết, cũng gọi là giấy phép tập lái. Hôm nay, chúng ta cùng thảo luận về bước kế tiếp: Tập lái và thi tay lái.

I - Tập lái

Với bằng viết (learner permit) chúng ta được quyền tập lái trên đường phố và xa lộ, với điều kiện phải có một tài xế có bằng hợp lệ và chín chắn - tuổi được qui định có tay lái chín chắn là 25 tuổi tại California - ngồi bên cạnh để kềm chế và chỉ dẫn... cho đến khi nào mình cảm thấy tự tin về khả năng điều khiển tay lái thì lấy hẹn để đi thi. Lần đi thi này gọi là Road Test hay Driving Test.

Trong khi học lái, bạn cần “làm chủ” những tình huống sau đây:

- Lưu ý về sự chuyển động trên đường phố của dòng xe cộ cùng chiều, nghịch chiều, khách bộ hành - bằng ánh mắt, nhìn qua vai, và sử dụng hệ thống kính.

- Biết đánh đèn hiệu (signal) khi đưa xe vào hoặc ra khỏi dòng lưu thông, khi quẹo, hoặc khi đổi lane.

- Biết di chuyển bằng một tốc độ hợp lý theo đúng qui định luật pháp (xem bảng chỉ vận tốc tối đa): Không đi quá nhanh hoặc quá chậm.

- Biết sử dụng các phương tiện an toàn: đèn hiệu, dây an toàn (seat belt), điều chỉnh kính, cửa sổ, cửa ra vào...

- Giữ một khoảng cách phải chăng đối với xe đằng trước và các xe khác.

- Làm chủ được tay lái khi xe trên đường.

- Chấp hành luật giao thông.

- Lái xe trong khu vực dân cư và khu vực thương mại, khu vực trường học, bệnh viện...

- Lái xe trong những tình huống đặc biệt khi gặp xe cấp cứu, xe cứu hỏa...

Ðồng thời, nhuần nhuyễn những động tác sau đây:

- Lui xe, cũng gọi là “de” xe về phía sau.

- Lái xe qua ngã tư: Ngã tư có đèn giao thông, ngã tư không đèn, ngã tư có bảng Stop sign

- Quẹo phải ở ngã tư, quẹo trái ở ngã tư.

- Ðổi sang lane trái, đổi sang lane phải.

- Ðậu xe trong bãi, đậu xe ngoài lề đường...

Chủ yếu là như thế. Nhưng ít khi người nhà có thể tự huấn luyện cho nhau được, là vì “thầy” không đủ kiên nhẫn, hay đúng hơn, không đủ bình tĩnh đối phó những trường hợp nguy hiểm khi “vô lăng” nằm trong tay một người chưa có chút kinh nghiệm nào.

Trong trường hợp người nhà tập lái cho nhau... thế nào hàng cây bên đường cũng được nghe những câu đối đáp đại khái như sau:

- Trời ơi! Ðã bảo dừng mà sao vẫn cứ chạy tới, ủi đít người ta à?

- Biết rồi, nhưng ông cũng phải từ từ, người ta chưa quen mà gắt um lên như vậy thì bố ai học được.

Rồi người học trò, đa phần là người vợ, mở cửa xe quày quả bước đi. Ông chồng - huấn luyện viên bất đắc dĩ - tò tò theo sau, cố gắng nói vớt:

- Thì anh phải nói vậy em mới “tốp” lại ngay, chứ để em chạy tới là gây tai nạn rồi.

- Thôi, không học với ông nữa. Ngày mai tôi thuê người dạy...

Hầu hết các buổi dạy kết cục như thế. Có thể hai vợ chồng vẫn tiếp tục tập lái với nhau vào ngày hôm sau. Có thể người vợ đành chịu mất vài trăm đô thuê huấn luyện viên chuyên nghiệp đến dạy, mặc dầu “nghĩ lại cũng tội, nhưng mà ổng gắt quá mình chịu không được!”

Thực sự huấn luyện viên chuyên nghiệp không “khá” hơn bao nhiêu ở cái mục... gắt gỏng trước những sai sót của học viên. Ấy là chưa kể có những vị thầy nóng nảy muốn kết thúc khóa học cho mau để có thể thâu nhận người mới. Ðó là nhận xét của nhiều người trong số các học viên mà chúng tôi có dịp tìm hiểu. Chỉ có một thiểu số may mắn gặp được những huấn luyện viên điềm đạm và bình tĩnh uốn nắn sự vụng về của học trò trong những ngày mới ngồi sau tay lái.

Dù trong trường hợp nào chăng nữa, học với một thầy chuyên dạy lái cũng có những lợi điểm sau:

- Chiếc xe có thêm dụng cụ an toàn, ít nhất là một bộ thắng nữa đặt dưới quyền điều khiển của huấn luyện viên. Nhờ đó, người thầy có thể phản ứng kịp thời trước những trường hợp nguy hiểm. Ở nhiều tỉnh bang Canada, ngoài bộ thắng phụ thuộc, các xe dạy lái buộc phải trang bị thêm một vô lăng bên tay phải cho người thầy. Gặp tình thế gay cấn, trong lúc học trò đang lúng túng, thầy chỉ việc “vận sức” bẻ một đường là chiếc xe đi đúng tuyến an toàn!

- Huấn luyện viên phải đáp ứng nhiều đòi hỏi pháp lý về tay nghề, về phương pháp, và về đạo đức chức nghiệp trước khi được cấp môn bài (license). Khỏi cần nói là làm việc có phương pháp đương nhiên phải hiệu quả hơn. Tuy nhiên trong thị trường “thượng vàng hạ cám,” không phải ai xưng là huấn luyện viên đi dạy lái lấy tiền đều có môn bài cả đâu!

- Xe dạy lái có đầy đủ bảo hiểm cho thầy trò. Nhưng chẳng ai muốn để tai nạn xảy ra do sự vụng về của người tập lái. Vì thế, học với ông xã yêu dấu hay ông huấn luyện viên (đa số là phái nam, rất tiếc!) cô học trò vẫn bị... la mắng như thường!

Ðể có được những quyền lợi chính đáng, chúng ta đừng ngần ngại hỏi rõ trước khi “chọn mặt gửi vàng,” ít nhất về 3 điểm vừa nêu: Xe có thêm dụng cụ an toàn không? Thầy có license dạy lái hay không? Và, chiếc xe có bảo hiểm đầy đủ không?

Theo truyền thống của nghề dạy lái tại Little Saigon, Quận Cam, huấn luyện viên thường “bao đậu,” nghĩa là bảo đảm dạy cho đến khi thi đậu mới hết trách nhiệm. Bảo đảm nghe thì hay. Nhưng nếu lệ phí đã trả hết cho thầy trước khi đi thi, thì những giờ học sau đó - nếu chẳng may chưa đậu - chắc chắn sẽ... chua chát lắm! Vì thế, các bạn cần thương lượng dứt khoát về tiền bạc để khỏi gây khó nghĩ về sau.

Trình bày một thực tế như vậy, người viết không có ý coi nhẹ nghề dạy lái. Nghề nghiệp luôn luôn là cao quí. Chỉ có những người lạm dụng thì khách hàng mới cần đề phòng mà thôi. Chúng tôi tin rằng, giúp người học phân biệt “vàng thau” giữa chợ đời chính là góp phần với những huấn luyện viên chuyên nghiệp trong việc đào tạo những tay lái vững vàng, làm tăng sự an toàn trên đường phố. Ước mong có thêm những vị thầy điềm tĩnh và nhẹ nhàng chỉ bảo, giúp người chân ướt chân ráo qua khỏi sự “khủng hoảng” ban đầu.

II - Ði thi tay lái (Driving Test)

Khi thi viết, bạn có thể ghé DMV vào bất cứ giờ nào thuận tiện. Nhưng khi thi tay lái, chúng ta phải gọi điện thoại để lấy hẹn. Vào ngày thi, mình đưa xe đến, dĩ nhiên được điều khiển bởi một người đã có bằng lái hợp lệ, trình giấy phép tập lái, và giấy tờ bảo hiểm.

Thủ tục thi sẽ gồm có 3 phần:

1. Kiểm tra các yếu tố an toàn và hợp lệ trên xe, như có đủ 2 bảng số trước sau, hệ thống kính chiếu hậu, kính hông, kính chắn gió trong sáng và bao quát, dây seat belt, thắng, cửa kính có thể quay lên xuống, ...

2. Kiểm tra sự rành rẽ của thí sinh về các dấu hiệu tay (arm signal) - như rẽ phải, rẽ trái, chậm lại hoặc dừng lại..

3. Kiểm tra tay lái: Phần kiểm tra chính thức bắt đầu khi giám khảo cho thí sinh nổ máy để xe lăn bánh. Nên nhớ rằng giám khảo không có ý đánh lừa, hoặc làm khó. Vai trò của họ là đánh giá các thao tác lái xe của thí sinh. Nếu vi phạm một trong các lỗi nặng sau đây thì cuộc thi bị ngưng lại tức thì:

- Chạy xe với vận tốc ít nhất trên 10 dặm hoặc dưới 10 dặm so với vận tốc hợp pháp.

- Không nhìn qua vai khi đổi lane, hoặc từ trong lề nhập vào dòng lưu thông.

- Vượt đèn đỏ.

- Không biết dùng gạt nước, phục hồi độ trong sáng cho kính khi trời mưa.

Tâm lý tự nhiên của thí sinh là lo lắng và hơi run. Nhưng không ai có thể tỏ ra bất lịch sự, khinh thường hoặc làm khó bạn hơn mức cần thiết. Nếu nhận thấy có những dấu hiệu bất thường này, chúng ta có thể khiếu nại với cấp trên của người giám khảo đó tại DMV.

Cuộc thi lái sẽ kéo dài chừng 20 phút để giám khảo có đủ giờ quan sát cách điều khiển xe của thí sinh trong các tình huống và động tác căn bản như đã nêu ở phần I. Nếu chẳng may bị rớt, bạn cứ yên tâm. Chúng ta có cả thảy 3 cơ hội. Sau lần rớt thứ nhất, bạn chỉ cần đóng lệ phí $6 cho mỗi lần thi kế tiếp. Bị rớt tới 3 lần bạn mới phải xóa bài làm lại, và đóng lệ phí như người mới.

Khi được công nhận đậu (pass the test), bạn sẽ được cấp bằng lái tạm có giá trị trong 60 ngày. Bằng lái xe chính thức có ảnh sẽ được gửi về tận nhà trong ít tuần lễ sau đó. Xem lại tên, địa chỉ và ngày tháng năm sinh. Bởi vì đây cũng là cái thẻ căn cước của chúng ta. Nếu không chính xác, cần yêu cầu để điều chỉnh ngay.

Bây giờ, bạn có thể tự mình điều khiển tay lái, cùng với cái xe đi khám phá thiên nhiên cao rộng. Con đường trước mặt như một tương lai thênh thang đang mở ra trước vòng bánh xe của bạn.

395303 top -
4.5.3. Mua xe cũ

Lỗi lầm thường gặp khi mua xe cũ

Nguồn : báo Người Việt
Phạm Ðình
(Theo The Car Connection)


Phạm sai lầm khi mua xe cũ có thể làm cho chúng ta hớ vài trăm đô, thậm chí vài ngàn đô. Ấy là chưa kể đến thời gian cũng như công sức phải bỏ ra để điều chỉnh vấn đề.

Ông L. James Johnson, một chuyên gia từng làm giám đốc mạng (Internet Manager) cho một đại lý xe hơi lớn ở Hoa Kỳ, đã cho lập một danh sách những lầm lỗi mà khách hàng của ông thường mắc phải khi đi mua xe cũ.
Bài ông Johnson viết trên TheCarConnection.com liệt kê những điều sau đây:

Lỗi thứ 1 - Không xem lý lịch chiếc xe (Vehicle History Report)

Chiếc xe hơi mà cũng có lý lịch sao? Chuyện này nghe có vẻ lạ tai đối với nhiều người trong cộng đồng gốc Việt. Là vì, khi đi mua xe có mấy ai hỏi đến lý lịch xe bao giờ. Thực ra, cũng như con người có tiểu sử, xe cũng có lý lịch, kể từ khi xuất xưởng đến lúc vào đại lý và được chuyền từ tay nọ qua tay kia.

Khi mua xe từ trong đại lý hay của tư nhân cũng vậy, khách hàng chẳng mấy ai hỏi tới lý lịch chiếc xe. Cứ như là họ bất kể chiếc xe có từng bị tai nạn, từng bị bão lụt, hoặc đồng hồ cây số có bị vặn ngược bao giờ chưa, bất kể chiếc xe vốn dùng để cho thuê, hay đây là chiếc xe đã mãn hạn “lease” nay được mang trả lại. Nhưng nếu đi mua xe đã qua một đời chủ mà bạn không để ý những điểm đó thì còn gì đáng để ý hơn?

Vậy lý lịch xe là gì? Nó là báo cáo của một cơ quan độc lập, thu gom những chi tiết về tiểu sử chiếc xe, rồi bán lại cho đại lý hoặc những ai cần tham khảo. Nếu mua xe trong đại lý thì cứ hỏi thẳng người salesman. Ða số đại lý thời nay cung cấp cho khách hàng một bản lý lịch miễn phí nếu được yêu cầu. Mua xe của tư nhân thì không được như vậy.

Thực ra đây là bổn phận của người mua: Chúng ta phải tìm hết cách để kiếm được bản lý lịch chiếc xe trước khi rước nó về bầu bạn với mình. Có 2 nơi cung cấp lý lịch xe mà bất cứ ai cũng có thể mua được với một giá rất bình dân. Ðó là Carfax.com, và Autocheck.com, 2 “cửa hàng” nổi tiếng về sản phẩm này. Muốn đến hai nơi này, bạn phải lên mạng Internet. Rất tiếc 2 công ty này không có đại lý trên đường phố. Bản báo cáo lý lịch của cả 2 hãng đều tín nhiệm được. Nhưng nếu mua nhiều, bạn sẽ thấy là giá của Autocheck rẻ hơn. Ðại lý mua lý lịch xe theo số lượng lớn, nhưng chi phí cho việc này thực không đáng bao nhiêu.

Ðến đây có thể bạn thắc mắc, “Là một người trong giới tiêu thụ bình dân, lâu lâu mới cần mua một cái xe, chứ có phải buôn bán gì đâu mà cần mua nhiều lý lịch xe! Vậy giá mỗi tờ lý lịch đó là bao nhiêu?” Thắc mắc của bạn nghe ra có lý, nhưng lại không đúng thực tế. Là vì, khi cần tìm mua MỘT chiếc xe, bạn phải tham khảo và coi mắt khá nhiều xe trước khi lựa được một cái vừa ý, đúng không? Nếu cứ phải trả theo giá mua lẻ, thì nguyên cái món này cũng đã bộn tiền. Hãy giả sử như $10 một lý lịch, coi 10 xe là đã phải trả $100 rồi! Nhưng các công ty lưu giữ lý lịch xe có thể tạo điều kiện bằng cách cho bạn mua “thời hạn.” Thí dụ: Với $25.00 bạn có thể vào trong kho dữ liệu của họ để truy cứu lý lịch xe thả giàn, bất kể bao nhiêu xe, trong thời hạn 30 ngày. Dù tra cứu 10 xe, 20 xe hay 100 xe cũng chỉ có $25. Làm như vậy là giúp bạn mạnh dạn đi tìm hiểu và tra cứu... Trong vòng 30 ngày, chắc chắn bạn sẽ tìm được một cái xe vừa ý chứ gì?

Lỗi thứ 2 - Không xem kỹ bản báo cáo kiểm tra máy móc

Nếu mua xe từ đại lý, đừng quên nói với người Salesman rằng: “Tôi định mua cái xe này. Xin cho xem báo cáo kiểm tra máy móc (Vehicle Inspection Report).” Bằng vào tên gọi, bạn có thể hiểu rằng đây là một bản báo cáo về các chi tiết máy móc. Chỉ nói vậy thôi là bạn đã thấy tầm quan trọng của nó rồi. Nếu đại lý không chịu cung cấp tài liệu đó thì bạn chỉ có 1 trong hai đường: Một là bỏ cái đại lý đó mà đi; Hai là, đưa một thợ máy của mình đến kiểm tra chi tiết.

Thế còn mua của tư nhân thì sao? Ðương nhiên không có ai sẵn bản báo cáo kiểm tra máy móc để trình với bạn cả. Như vậy bạn luôn luôn phải sẵn sàng có một người chuyên môn đến kiểm tra giúp mình vào giờ chót. Tại sao nói là giờ chót? Vì không thể lúc nào cũng kéo theo người thợ máy đi với mình được. Làm như vậy tốn kém chết, bằng không thì cũng rất phí thời giờ của người thợ máy đó. Trong những giai đoạn đầu, bạn có thể tự làm công việc sơ tuyển qua các vòng loại, vòng “tứ kết,” vòng bán kết, rồi đến khi chung kết mới đem thợ chuyên môn theo.

Việc này tuy có hơi phiền toái và thêm tốn kém, nhất là khi bạn không biết tìm đâu ra người thợ máy sẵn sàng làm giúp mình việc đó, nhưng là một việc không thể bỏ qua được. Bạn đâu có muốn sự việc đơn giản lúc này để rồi khoảng 1 tháng sau đó, bạn mới khám phá ra rằng bộ phận hộp số có trục trặc. Ðem đến thợ máy lúc này, có thể bạn sẽ ngã ngửa ra khi ông thợ cho biết cần phải thay hộp số mới với giá hơn ngàn đô, thậm chí vài ngàn đô...

Trong một số bài trước đây, chúng tôi đã nói về việc làm sao kiếm được một người chuyên môn đến coi máy móc, mà tiền công lại hạn chế ở mức tối thiểu. Nếu có giờ xin bạn xem lại loạt bài đó.

Lỗi lầm thứ 3: Không để ý mức tiêu thụ nhiên liệu (MPG)

Ông L. James Johnson trên đây kể lại nhiều trường hợp khách hàng vào đại lý của ông để mua xe. Lúc đầu thì ai cũng nằng nặc đòi cho được một kiểu xe chạy tiết kiệm xăng, nhưng sau cùng lại sung sướng lái một chiếc SUV uống xăng như... hũ chìm ra khỏi sân bãi đại lý. Thật đúng là “nói một đàng làm một ngả.” Câu nói này thường được trưng dẫn để phê bình giới buôn bán về cái tật quảng cáo quá sự thật, nhưng đâu phải là không đúng với nhiều người mua!

Bạn cũng biết rồi đó: Muốn hiểu xe chạy tốn xăng bao nhiêu, chúng ta chỉ việc coi chỉ số MPG (Miles Per Gallon) có khắc ngay ở thùng xe, gần vị trí bình xăng. Chỉ số MPG này cần phải càng cao càng tốt, nghĩa là xe chạy càng đỡ hao xăng.

Trong lúc này, khi mà xăng mỗi ngày mỗi lên giá, hiện đang ngất ngưởng hơn $4.00 một gallon thì cái chỉ số MPG đó không dễ mà lờ đi được đâu. Trước tiên, xin hãy xét lại nhu cầu và hoàn cảnh thực tế: Mình có thực sự cần đến một chiếc SUV không? Hay chỉ là đua đòi thời trang? Hoặc không chịu được “tiếng gáy” của mấy đứa cùng làm trong sở?...

Nếu bạn nghiêm chỉnh xét tới chỉ số MPG đó, thì chúng tôi xin đề nghị một nơi cho bạn tham khảo. Ðó là trang mạng của chính phủ rất dễ dùng tại địa chỉ sau đây: http://www.FuelEconomy.gov. Với trang mạng này, bạn có thể tìm số MPG của gần như tất cả các loại xe cũ mới hiện lưu hành trên đường phố Hoa Kỳ.

Danh sách về “lỗi lầm của khách hàng khi đi mua xe cũ” kể ra chưa hết. Nhưng chúng ta hãy tạm ngưng ở đây để... xét mình: Có phải đúng là những điều mà chẳng bao giờ bạn để ý tới khi mua xe không nào?

Lỗi thứ 4 - Ít khi nhìn đến loại xe CPO

Thực ra lỗi này có lẽ không hoàn toàn là của người mua, nhưng vì thị trường chưa có sự quảng bá đúng mức về loại xe CPO. Bình thường, nếu mất tiền quảng cáo thì đại lý chỉ quảng cáo xe mới, gọi là brand new. Trong giới tiêu thụ, những người không có tiền mua xe mới đành chấp nhận xài đồ second hand, tức là xe đã qua tay người khác. Quả thực ít ai biết được còn có một loại xe ở giữa, nó không phải xe mới nhưng tốt chẳng thua gì xe mới, nó không là xe cũ nhưng giá bán “nhinh nhỉnh” như xe cũ, nghĩa là xe CPO về phẩm chất không thua xe mới, mà lại được bán với giá như xe cũ.

Cụ thể là thế này: Có một số xe đã lăn bánh trên đường phố được ít năm (nhiều nhất 6 năm), nay được chủ nhân mang bán lại cho đại lý. Ðại lý đưa về hãng sản xuất để nơi đây rà soát và điều chỉnh lại các yếu tố kỹ thuật, và bảo đảm rằng xe còn tốt y như mới. Ðể củng cố cho lời nói của mình hãng sản xuất bằng lòng cho khách hàng được hưởng một thời gian bảo hành đáng kể, tuy không nhiều như xe Brand New nhưng cũng không ít. Trong khi đó, xét về giá bán thì xe CPO chỉ nhỉnh hơn xe cũ cùng đời một chút mà thôi. Tên gọi CPO (Certified Pre-owned) có nghĩa là xe đã qua một đời chủ nhưng nay được hãng sản xuất điều chỉnh và xác nhận lại là tình trạng không khác gì xe mới.

Nếu bạn cần một cái xe thực “oách” để đi ăn nói, và thực an toàn để đi giao thiệp những công việc quan trọng, nhưng lại không đủ tiền để mua xe hoàn toàn mới, bạn có thể yên tâm mua xe CPO. Còn nếu có giờ đi lùng sục các “hang cùng ngõ hẻm” để mua lại của tư nhân và biết cách xem xe, đánh giá xe, thì xin mời bạn cứ việc đi tìm theo cách ấy: Bạn có thể kiếm được một “better deal,” nhưng vấn đề là thời giờ, bạn cần phải có nhiều thời giờ để đi tìm kiếm khắp nơi.

Lỗi thứ 5 - Không kiên nhẫn đi khảo giá

Quan sát cung cách mua xe của nhiều bạn bè và bà con, chúng tôi dám nói rằng, một tài xế Việt trên đất Mỹ có thể mua được xe sau khi đã xem tới con số 3 hoặc nhiều lắm là số 4. Thực ra trong thị trường bây giờ, xem như vậy là quá ít, và phó thác nhiều cho may rủi, trong nhờ đục chịu. Nhưng cái quan niệm “phó thác cho may rủi” ấy không còn là lối ứng xử trong thế giới ngày nay, khi mà các phương tiện truyền thông có thể cho phép bạn xem tới cả vài trăm cái xe trong một thời gian ngắn. Nhờ Internet, bạn có thể làm được việc đó. Trước tiên, hãy bắt đầu với những trang mạng nổi tiếng như Kelly Blue Book (http://www.kbb.com) hoặc Yahoo! Autos (autos.yahoo.com/used_cars.html) để xem các xe CPO bán với giá như thế nào. Dùng giá đó làm tiêu chuẩn, tìm các xe tương đương trên các trang mạng http://www.cars.com, http://www.usedcars.com, hoặc http://www.craigslist.com.

Nói chung, xe cũ bán ở đại lý gần như bao giờ cũng cao hơn so với giá một cái xe cũ mua của tư nhân. Nhưng mua xe của đại lý, người tiêu thụ bớt gặp rủi ro hơn. Là vì, khi đại lý thâu vào một cái xe cũ, họ phải bắt buộc rà lại “nội dung” cũng như “ngoại hình” cái xe, để nếu có gì hư hại trầm trọng thì sửa chữa trước khi mang nó ra bán lại. Bởi vì, một cái xe dù cũ hay mới bán ra từ đại lý cũng dính liền với tiếng tăm của đại lý ấy. Các đại lý thường bỏ ra khá nhiều tiền để quảng cáo hầu giành lấy một chỗ đứng trong thị trường, chắc chắn họ chẳng dại gì đánh đổi cái chỗ đứng đắt giá ấy lấy một món lợi tức cỏn con khi bán ra chiếc xe cũ quá hư hại!

Trên đây là 5 lỗi lầm thường xuyên nhất mà giới đi mua xe cũ thường mắc phải, theo nhận xét của một chuyên gia về xe hơi, ông L. James Johnson. Hy vọng kinh nghiệm của ông sẽ giúp cho chúng ta tránh khỏi những lỗi lầm đáng tiếc khi tới lần mình đi tìm mua xe.

395955 top -
4.5.6. Đi lại bằng xe riêng

10 LỜI KHUYÊN ĐỂ LÁI XE AN TOÀN Ở NƯỚC MỸ

Nguồn : Sổ HưỚng Dẫn Dành Cho Người Mới Nhập Cư

• Lái ở bên phải đường.
• Luôn mang theo bằng lái xe và thẻ bảo hiểm trong xe.
• Luôn luôn thắt dây an toàn.
• Sử dụng dây an toàn thích hợp và ghế an toàn cho trẻ em.
• Mở đèn tín hiệu khi quẹo trái hoặc quẹo phải.
• Tuân thủ toàn bộ luật giao thông và tín hiệu giao thông.
• Tấp vào lề đường nếu có xe khẩn cấp — xe cảnh sát, xe cứu hỏa hoặc xe cứu thương — cần qua mặt quý vị.
• Không vượt xe buýt đưa rước học sinh khi đèn tín hiệu mầu đỏ của xe nàynhấp nháy.
• Không lái xe nếu đã uống rượu hoặc sử dụng ma túy.
• Thật cẩn thận khi đang lái xe trong sương mù, trên đường đông đá,mưa hoặc tuyết.

LỜI KHUYÊN: Ở nước Mỹ, bằng lái còn được sử dụng để chứng minh nhân thân. Tốt nhất, quý vị nên lấy bằng lái ngay cả khi quý vị không có xe hơi.

LỜI KHUYÊN: Việc quá giang xe không phổ biến ở nước Mỹ. Ở một số nơi, việc này là bất hợp pháp. Vì lý do an toàn, không quá giang xe và không cho người khác quá giang trên xe của mình.

395956 top -

@SauHai có thấy seawolf ngon lành hôn? hihi

395963 top -
4.5.4. Mua xe mới

Sở hữu một chiếc xe, dù cũ hay mới cũng rất quan trọng, nó là cái chân cho chúng ta đi lại mỗi ngày ở nước Mỹ. Nếu mua ở dealer dù salesman là Tây hay Ta, các bạn nhớ trả giá nha, sẽ tiết kiệm được một ít tiền.

Safest Small Cars For Under $20,000
Source : Forbes

Chevrolet Cruze – MSRP : 16,720USD
Chevrolet Sonic – MSRP : 13,735USD
Fiat 500 – MSRP : 15,500USD
Ford Fiesta – MSRP : 13,200USD
Ford Focus – MSRP : 16,500USD
Honda Civic – MSRP : 16,605USD
Honda Fit – MSRP : 15,175USD
Honda Insight – MSRP : 18,350USD
2012 Hyundai Elandra
Kia Forte – MSRP : 15,200USD
Kia Soul – MSRP : 13,900USD
Mazda3 – MSRP : 16,845USD
2008 Mitsubishi Lancer – MSRP : 15,195USD
Nissan Cube – MSRP : 14,740USD
Scion tC – MSRP : 18,575USD
Scion xB – MSRP : 16,300USD
Scion xD – MSRP : 15,345USD
Subaru Impreza – MSRP : 17,495USD
Toyota Corolla – MSRP : 16,130USD
Toyota Yaris – MSRP : 15,140USD

The Best Used Cars For The Money
Source : Forbes

2008 Ford Taurus
2008 Huyndai Accent
2008 Buick LaCrosse
2008 Hyundai Elantra
2008 Cadillac DTS
2008 Mitsubishi Galant
2008 Chevrolet TrailBlazer
2008 Cadillac SRX
2008 Dodge Durango
2008 Chevrolet Equinox
2008 Hyundai Sonata

Cars That Can Run For Over 200,000 Miles
Source : Forbes

Acura RL
Ford Fusion
Ford Mustang
Honda CR-V
Honda Fit
Lincoln MKZ
Lexus RX350
Mazda MX-5 Miata
Scion xB
Subaru Forester
Toyota Highlander
Toyota Sienna
Toyota Tundra

396019 top -
4.5.2. Thuê xe

Một số hàng cho thuê xe ở Mỹ :
- Hertz
- Enterprise Rent A Car
- Avis
- Budget
- Thrifty

Họ cũng có discount 10%-20% nếu là member : AAA (the American Automobile Association), AARP (The American Association of Retired Persons), Traveler's Advantage, ...

Renting a Car
Source : Federal Trade Commission

Produced in cooperation with the American Society of Travel Agents

Renting a car can be confusing and expensive if you don't understand industry terms and how fees are calculated. If you have a poor driving record, renting a car may be next to impossible. The Federal Trade Commission (FTC) prepared this brochure to outline some points to consider and questions to ask when you reserve a rental car.

Choosing a Rental Car Company

Before you reserve a car, think about the size you want or need and how much you're willing to spend. This will help you avoid making a hasty or expensive decision that you may regret later. At the same time, be aware that vehicle classification systems vary. The terms "compact," "mid-size," and "luxury" sometimes differ among companies.

Call several rental car companies for price estimates, or check rates through your travel agent. Ask about specials geared to the length of time you need the vehicle. Many companies offer weekly or weekend deals. If your plans are flexible, you may be able to save money by renting a car when price breaks are available. But be sure to ask about restrictions on special offers, including blackout dates when an advertised price may not be available.

Ask if the rental car company checks the driving records of potential customers. Many companies now check driving records when customers arrive at the counter. Some reject customers whose driving records don't meet company standards. Even if you have a confirmed reservation, you may be disqualified from renting a car for moving violations within the last few years; seat belt law violations; accidents, regardless of fault; convictions for Driving While Intoxicated (DWI), Driving Under the Influence (DUI), reckless driving, or leaving the scene of an accident; or driving with an invalid, suspended or revoked license. Ask your travel agent or the rental car company in advance whether your driving record will be checked.

Ask if there may be charges that could increase an advertised base rate, such as Collision Damage Waiver (CDW) fees (in states that allow them); a deposit or refundable charge; airport surcharges and drop-off fees; fuel charges; mileage fees; taxes; additional-driver fees; underage-driver fees; out-of-state charges; and equipment-rental fees (for items such as ski racks and car seats). These charges are defined below.

Understanding the Terms and Charges

Ask about charges before you sign your rental agreement. The information may help you save money and avoid disputes when the time comes to pay your bill.

Collision Damage Waiver (CDW), in states that allow it, is an optional charge of $9 to $13 a day. Rental car agents may urge you to buy this option. Although they call it "collision damage" coverage, it's not technically collision insurance. Rather, it is a "guarantee" that the rental company will pay for damages to your rented car. By declining the waiver, you accept responsibility for any damages. However, under CDW, the company will not pay for bodily injuries or damages to your personal property. If you do not buy CDW coverage or are not covered by your personal auto insurance policy, you could be liable for the full value of the car. Some rental companies may hold you liable only for the first $1,000 or $2,000.

Some CDWs exclude coverage under certain circumstances. For example, coverage may be revoked if you damage the car when driving it in a negligent manner, on unpaved roads, or out of the state in which you rented the vehicle. Some companies void their CDW coverage if a driver drinks alcohol or if a non-authorized driver operates the car.

The coverage offered by rental car companies may duplicate insurance you have through your auto and homeowner's policies. Coverage under your medical plan would offer protection that CDW coverage lacks. Read your insurance policies and medical plan for specifics. If you're not sure about the coverage, call your insurers. If you're traveling on business, your employer may have insurance that covers you. Also, some credit card companies and motor clubs provide members with free rental protection when you use their cards to pay for rentals.

In addition to CDW coverage, a rental car company also may offer:
- Personal Accident Insurance (PAI). At a daily cost of $1.50 to $4, it pays a death benefit and a portion of your medical expenses if you're in an accident.
- Personal Effects Coverage (PEC) or Personal Effects Protection (PEP). At an average daily cost of $1.25, it safeguards your luggage against damage. If your homeowner's policy covers your luggage and other belongings while you travel, you may not need this protection.

A refundable charge may be required when you pick up your rental car. The charge varies, but may be hundreds of dollars. Most rental companies make the charge to your credit card but do not process the amount unless you do not return the car as specified in your rental contract. Until you return the car, however, your spending limit on your credit card may be reduced by the amount of the deposit. This may be important if you plan to charge other items to your credit card and are near your credit limit. If you do not have a major credit card, or you do not want to charge the deposit, companies may ask for the deposit in cash.

Airport surcharges and drop-off fees can increase the base rental rate considerably. Surcharges apply when airport authorities impose fees for airport use even when rental car companies shuttle you to an off-airport site. Drop-off fees refer to charges that some companies impose to allow you to drop off the car at a different location from the pick-up point.

A fuel charge is the amount many rental car companies add to your bill for gasoline. Some companies give you a half-tank at a charge of $10 to $15 and tell you to return the car empty; others fill the tank and charge for the amount of gas you use. Companies that do not charge for the initial tank may ask you to return the car with a full tank. If you don't, you'll be charged the rental company's price for gasoline. It's often much higher than a local station.

Mileage fees usually are assessed on a cents-per-mile basis or as a flat fee when you exceed the allotted free mileage cap. Knowing approximately how far you will drive will allow you to select the company that offers the most favorable mileage terms.

Taxes are levied by states and some municipalities. You may be able to avoid the higher tax rate of an urban pick-up site if you pick up your rental car at a suburban location.

Additional-driver fees and underage-driver fees are costs a company assesses when you share the driving with another person or when a driver is under a certain age (often 25).

Out-of-state charges are assessed when you drive the car out of the state in which it was rented.

Equipment-rental fees are imposed when you order extras such as ski racks and car seats. If these items are important to you, make sure you reserve them in advance.

396030 top -

@cochin:

Chị cochin sao nói đúng quá, seawolf thiệt là ngon lành. seawolf đã giỏi còn nhiệt tình nữa. SauHai thấy mình may mắn được làm việc chung với mọi người, vừa học được nhiều điều hay lại được tiếng thơm lây nữa hehe.

396040 top -
Chị cochin và anh sauhai quá khen, em chỉ cố tìm thôi.

396044 top -
4.5.7. Đi lại bằng xe bus, đường sắt

Đường link của các phương tiện vận chuyển công cộng của 50 bang :
http://www.apta.com/resources/links/uni ... Links.aspx

Một số đường link tiêu biểu :
- In Dallas, TX : http://www.dart.org/
- In Houston, TX : http://www.ridemetro.org/Default.aspx
- In Miami : http://www.miamidade.gov/transit/home.asp
- In Los Angeles : http://www.metro.net/around/maps/
- In New York : http://mta.info/schedules/
- In Chicago : http://www.transitchicago.com/
- In Detroit : http://www.detroittransit.org/
- In Seattle : http://www.soundtransit.org/; http://www.seattlemonorail.com/information.php
- In Virginia : http://www.vatransit.com/

4.5.8. Đi lại bằng máy bay, tàu thủy

Đường link sân bay của 50 tiểu bang :
http://www.apta.com/resources/links/Pages/airports.aspx

396045 top -
4.5.9. Trường hợp khẩn cấp


Gọi Cấp Cứu: Gọi 911
Nguồn : Sổ HưỚng Dẫn Dành Cho Người Mới Nhập Cư

Ở nước Mỹ, quý vị có thể gọi 911 bằng bất cứ máy điện thoại nào để nhận được sự trợ giúp khẩn cấp. Gọi 911 để:
• Báo về một vụ hỏa hoạn.
• Báo về một vụ phạm tội đang xảy ra.
• Gọi xe cứu thương để được trợ giúp cấp cứu.
• Báo về những sự kiện đáng ngờ, như tiếng la hét, kêu cứu hoặc tiếng súng nổ.
Điều Gì Xảy Ra Khi Tôi Gọi 911?
• Những cuộc gọi tới số 911 thường được trả lời trong vòng 12 giây. Quý vị có thể được yêu cầu phải giữ máy. Đừng gác máy! Khi nhân viên trực máy trả lời cuộc gọi của quý vị, đường dây sẽ bị im lặng trong vài giây. Đừng gác máy. Hãy đợi đến khi nhân viên trực máy lên tiếng.
• Nếu quý vị không nói được tiếng Anh, hãy cho nhân viên trực máy biết ngôn ngữ của quý vị. Họ sẽ gọi một thông dịch viên để nói chuyện trên điện thoại với quý vị.
• Nhân viên trực máy 911 sẽ hỏi quý vị để biết được trường hợp khẩn cấp gì đang xảy ra và ở đâu. Hãy giữ bình tĩnh và trả lời những câu hỏi này. Cố gắng nói chuyện với nhân viên trực cho đến khi quý vị trả lời xong tất cả các câu hỏi.

Khi Nào Không Gọi 911

Chỉ gọi 911 khi gặp những trường hợp nghiêm trọng hoặc hiểm nghèo. Nếu gọi 911 vì một lý do không chính đáng, quý vị có thể khiến cho người khác không nhận được sự trợ giúp mà họ cần. Xin đừng gọi 911 để:
• Hỏi đường.
• Hỏi thông tin về những dịch vụ công cộng.
• Hỏi xem một người nào đó có bị tù giam hay không.
• Tường thuật về những sự kiện không khẩn cấp.
• Hỏi thông tin về việc quản lý động vật.
• Thảo luận với nhân viên cảnh sát về một việc không phải là trường hợp khẩn cấp.


Các số điện thoại liên hệ :

Nguồn : Health and Human Services Commission
Y Tế và Ủy Ban Dịch Vụ Nhân Sinh (HHSC)


2-1-1 Texas is a free, easy-to-remember phone number connecting callers with health and human services in their community, as well as, state benefits and reporting waste, fraud, and abuse.
3-1-1 (where available) is city non-emergency police/utilities (i.e. downed trees in the roadway, escaped livestock, etc.) – things that need attention, but are not life or death emergencies.
4-1-1 is for Directory Assistance such as local and long-distance phone numbers, area codes, and addresses to businesses. This call will cost you a flat rate fee (depending on your service provider).
5-1-1 is a nationwide number used for traveler information and is promoted by the U.S. Department of Transportation’s Intelligent Transport System initiative.
7-1-1 is for RELAY TEXAS, which is for communication between TTY users and hearing persons. This service connects those who have a TTY and needs to talk to someone who does not, or if you do not have a TTY and needs to talk to someone who does.
9-1-1 is reserved for emergency police, ambulance, poison, and fire.


2-1-1 Texas là miễn phí , dễ nhớ số điện thoại kết nối người gọi với sức khỏe và các dịch vụ con người trong cộng đồng của họ, cũng như, lợi ích nhà nước và báo cáo chất thải, gian lận , và lạm dụng.
3-1-1 (nếu có) là thành phố không khẩn cấp cảnh sát / tiện ích (tức là bắn hạ các cây trong các đường, thoát vật nuôi, ...) - những điều cần được quan tâm, nhưng không phải là cuộc sống hoặc các trường hợp khẩn cấp tử vong.
4-1-1 là hỗ trợ như Directory số điện thoại địa phương và đường dài, mã số khu vực, và địa chỉ cho các doanh nghiệp. Điều này gọi bạn sẽ chi phí một khoản lệ phí tỷ lệ căn hộ (tùy thuộc vào nhà cung cấp dịch vụ của bạn).
5-1-1 là một số phạm vi cả nước sử dụng cho thông tin du lịch và được thúc đẩy bởi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ của sáng kiến hệ thống giao thông vận tải thông minh.
7-1-1 là RELAY TEXAS, đó là dành cho giao tiếp giữa người sử dụng TTY và người nghe . Dịch vụ này kết nối những người đã có một TTY và nhu cầu nói chuyện với một người không, hoặc nếu bạn không có một TTY và nhu cầu nói chuyện với một người nào đó.
9-1-1 được dành riêng cho cảnh sát khẩn cấp, xe cứu thương, chất độc, và lửa.

Các bạn cũng có thể xem chi tiết hơn tại đây : http://www.ready.gov/are-you-ready-guide

397428 top -
4.4.1. Học tập và thi bằng cấp cần cho làm việc


Thi tuyển sinh đại học: SAT, ACT, GRE và GMAT

Phạm Khoa

Một trong những bước cần lo thật sớm cho quá trình xin vào đại học là chuẩn bị dự các kỳ thi kiểm tra tuyển sinh (Admission Tests). Đây là những kỳ thi trắc nghiệm được tiêu chuẩn hoá do một tổ chức thống nhất quản lý đồng loạt khắp nơi trên nước Mỹ, nhằm đánh giá khả năng cần thiết cho việc học đại học. Hầu hết các trường đại học đều yêu cầu sinh viên nộp điểm của một trong các Admission Tests khi xin học và xem đó là một trong những tiêu chuẩn xét chọn. Bài viết này giới thiệu các kỳ thi SAT, ACT, GRE và GMAT.

Một số trường miễn yêu cầu Admission Tests cho sinh viên nước ngoài, và thay vào đó bằng điểm thi TOEFL, cũng là một loại thi trắc nghiệm được tiêu chuẩn hoá, nhưng chỉ kiểm tra kỹ năng tiếng Anh thôi. Các trường đại học cộng đồng thường không yêu cầu điểm Admission Tests. Để biết rõ yêu cầu riêng về Admission Tests của mỗi trường, bạn nên vào trang web của trường, trang về thủ tục nhập học.

Khi đã có “shortlist” của những trường muốn nộp đơn xin học, bạn phải vào trang web của các trường này để tìm hiểu yêu cầu về Admission Tests: trường yêu cầu điểm của Admission Test nào, có miễn Admission Tests nếu bạn có GPA cao ở mức nào đó không, và điểm Admission Test tối thiểu và trung bình để được nhận là bao nhiêu. Khi chọn thời điểm thi, nhớ rằng từ khi ghi danh đến lúc thi mất khoảng 3 đến 7 tuần, và sau khi thi phải mất khoảng 3 tuần nữa mới có điểm. Đồng thời nên tính toán thời gian “dự phòng” để thi lại nếu điểm thi lần đầu không vừa ý.

Các kỳ thi Admission Tests của Mỹ được tổ chức mỗi năm vài lần khắp nơi trong nước Mỹ và ở nhiều nước khác. Thí dụ, hiện nay sinh viên ở Việt Nam có thể thi SAT và GRE ngay tại Việt Nam. Điểm thi của bạn sẽ tự động được gởi cho mỗi trường trong danh sách trường bạn yêu cầu gởi điểm khi ghi danh. Bạn cũng có thể thi trước rồi sau này mới yêu cầu ban tổ chức thi gởi điểm cho trường nếu bạn chưa chọn được trường. Tuy nhiên thông thường nếu đăng ký danh sách trường cùng lúc ghi danh thi bạn sẽ đóng tiền lệ phí thấp hơn.

ADMISSION TESTS CHO CHƯƠNG TRÌNH CỬ NHÂN

Nếu bạn muốn theo chương trình cử nhân, hầu hết các trường sẽ yêu cầu nộp điểm thi SAT I hoặc ACT. Thường thì bạn được chọn giữa SAT I và ACT. Đây là những chương trình kiểm tra được tiêu chuẩn hoá cho tuyển sinh đại học.

Nếu không hài lòng về điểm thi, bạn có thể thi lại một hoặc nhiều lần, nhưng SAT và ACT có chính sách hơi khác nhau. ACT sẽ cho bạn quyền chọn gởi cho trường kết quả kỳ thi nào cao điểm hơn. Còn SAT để trường quyết định: trường có thể lấy tất cả kết quả thi của bạn và chia trung bình hoặc cho phép bạn lấy điểm cao nhất, tuỳ chính sách của trường. Tuy nhiên, nếu không hài lòng về điểm thi, bạn có thể yêu cầu SAT huỷ bỏ kết quả thi trong vòng 5 ngày sau khi thi. Nếu bạn đã thi SAT và bị điểm thấp, một cách để nâng điểm là chuyển sang thi ACT và chỉ dùng ACT.

SAT

SAT được tổ chức 7 lần mỗi năm ở Mỹ và 6 lần mỗi năm tại nhiều nơi trên thế giới. Bạn phải đăng ký trước ít nhất là sáu tuần. Bạn có thể tìm thấy các thông tin cụ thể hơn về ngày thi, ban tổ chức thi, phí dự thi, và các thủ tục đăng ký trên trang Web của SAT http://www.collegeboard.org. Các nhà sách và thư viện trường có bán các đề thi mẫu và tài liệu giúp luyện thi; ở các nước khác, bạn có thể mua những tài liệu này tại những trung tâm tư vấn giáo dục Hoa Kỳ ở địa phương. Bạn có thể hỏi thông tin về trung tâm này tại Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ.

SAT I trắc nghiệm chủ yếu khả năng suy luận ngôn ngữ và toán học. Bài thi này gồm phần đọc hiểu (70 phút), phần toán học (70 phút) và phần bài viết (60 phút). Phần bài viết không tính điểm và có một số trường không xem xét bài viết trong quyết định chọn sinh viên. SAT II dùng để đánh giá kiến thức của thí sinh trong một môn học cụ thể. SAT II không phổ biến trong xét tiêu chuẩn nhập học, thường được dùng cho một số chuyên ngành trong các trường có tiêu chuẩn nhập học cao. Tổng cộng thời gian kiểm tra SAT I là 3 ¾ tiếng, và SAT II là 1 tiếng.

Bài kiểm tra đọc hiểu cũng như toán học của SAT I đều được chấm theo thang điểm 200 đến 800. Vì thế, điểm cao nhất có thể đạt được cho trọn kỳ thi SAT I là 1,600 điểm, 800 cho đọc hiểu, và 800 cho toán học. SAT sẽ báo cho trường điểm ngôn ngữ tách riêng với điểm toán học. Bài kiểm tra SAT II cũng chấm theo thang điểm 200 đến 800.

ACT

ACT được tổ chức tối đa 5 lần một năm ở Mỹ và tại nhiều nước trên thế giới. Không giống thi SAT, số lần tổ chức thi ACT tùy thuộc vào từng trung tâm. Bạn cần đăng ký trước từ hai đến ba tuần. Vì kết quả thi ACT không được chấp nhận rộng rãi bằng SAT, bạn nên kiểm tra với trường xem họ có chấp nhận ACT hay không. Thông tin chi tiết về ghi danh thi ACT được cung cấp trên trang web http://www.actstudent.org/.

Bài thi ACT gồm 4 phần: phần trắc nghiệm tiếng Anh 45 phút, toán học 60 phút, đọc hiểu 35 phút và suy luận khoa học 35 phút. Nội dung đề thi ACT có tính kiểm tra lại chương trình trung học thí sinh đã nghiệm qua.

Kết quả thi ACT tính như sau: bạn nhận được một mức điểm “thô” cho mỗi phần trong bài thi, là tổng điểm của các câu trả lời đúng. Điểm “thô” sau đó sẽ được chuyển sang thang điểm chính thức từ 1 đến 36.

ADMISSION TESTS CHO CHƯƠNG TRÌNH CAO HỌC

GRE

Các trường thường đòi hỏi điểm GRE nếu bạn muốn học cao học. Có hai dạng thi GRE. GRE Tổng Quát là dạng thi trắc nghiệm đánh giá những khả năng đã được tiếp thu qua học tập và kinh nghiệm trong một thời gian dài, không nhất thiết liên quan trực tiếp đến một môn học cụ thể nào. Bài kiểm tra bao gồm 3 phần: Viết phân tích, lý luận về ngôn ngữ và lý luận về tính toán; tổng thời gian thi là 3 ¾ tiếng. GRE Theo Ngành là dạng trắc nghiệm khả năng trong một môn cụ thể; hiện nay GRE có tổ chức thi cho các ngành hoá học, hoá sinh, sinh vật, văn học Mỹ, công nghệ thông tin, toán, lý và tâm lý học. Tổng thời gian thi cho một ngành là 3 ½ tiếng. GRE được tổ chức ở khắp nơi trong nước Mỹ và nhiều nước khác, vài lần một năm.

GRE Tổng Quát được tính điểm từ 200 đến 800 cho mỗi phần, chia làm 10 bậc. Riêng phần viết phân tích được tính điểm từ 0 đến 6, nửa điểm mỗi bậc. GRE Theo Ngành được tính điểm từ 200 đến 990, chia làm 10 bậc.

Thông thường, các chương trình tiến sĩ PhD đòi hỏi điểm GRE cao hơn các chương trình Master’s. Ngoài ra, mỗi ngành cũng sẽ có yêu khác nhau về điểm của phần ngôn ngữ và phần tính toán. Thí dụ, ngành kỹ thuật đòi hỏi điểm về tính toán thật cao, có thể là gần mức 800, nhưng chỉ cần điểm phần ngôn ngữ ở mức trung bình.

GMAT

Tương tự như GRE, GMAT là kỳ thi trắc nghiệm đánh giá khả năng vào học cao học, nhưng chỉ dùng riêng cho ngành kinh doanh và quản trị kinh doanh. Bạn phải vào trang web của trường xem trường đòi hỏi điểm GRE hay GMAT.

Bài thi GMAT gồm 3 phần: phần ngôn ngữ nhằm kiểm tra khả năng đọc hiểu và phân tích (75 phút), phần tính toán nhằm kiểm tra kỹ năng về toán học và phân tích toán học (75 phút), phần viết phân tích nhằm kiểm tra khả năng phân tích và tranh luận (60 phút). Tổng cộng thời gian thi khoảng 4 tiếng.

Điểm GMAT cho mỗi phần sẽ tính trên thang điểm từ 0 đến 60. Điểm tổng cộng từ 200 đến 800. Mỗi trường có yêu cầu khác nhau về mức điểm GMAT, và yêu cầu này được cân đối với những yêu cầu khác như điểm GPA. Những trường có uy tín cao nhất ở Mỹ cho biết điểm GMAT trung bình của những sinh viên được nhận là 700. Các trường ở mức “bậc nhì” cho biết điểm GMAT trung bình của sinh viên được họ nhận là khoảng 550.

Nguồn : báo Người Việt

397978 top -
@seawolf: Thư viện Workshop
1, 2, 3, 4, 5

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image