.
Hậu... Xuất cảnh: Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến 2

Hậu Xuất Cảnh - Chương 2
Hoa Kỳ qua cái nhìn của người mới đến

minhdung

Một trong những điều gây ấn tượng cho mình nhất trong những ngày đầu đặt chân đến đất Mỹ này là… Mặt Trời! Mặt Trời không chịu đi ngủ trước 8h30 mỗi đêm!!! Sau này thì mình mới biết là không chỉ Cali mới có hiện tượng này, mà có những tiểu bang khác Mặt Trời “đi ngủ” còn trễ hơn, 9h đêm mà chỉ như 6h chiều ở quê nhà…

California còn có một điều khác và hình như chính điều này đã hấp dẫn người Việt quần tụ đông đảo nơi đây, đó là khí hậu; Ngay giữa chính Hạ, khi nhiệt độ của đa số các tiểu bang khác đều cao ngất, hơn cả trăm độ F – tương đương với khoảng 40 độ C, nóng đến mức vào xe ngồi không dám cầm cái... vô lăng xe vì nó nóng tưởng có thể... bỏng tay, các bạn có tin được không? – thì Cali vẫn “tà tà” bảy mươi mấy độ, mát lạnh, thậm chí, những người chưa quen như mình còn phải mặt áo ấm vào mỗi chiều tối, cảm giác chả khác gì đang ở Đà Lạt của VN!!!

Còn một điều nghịch lý khác là ở đây, cây Thông - Một loại cây thông thường chỉ ưa khí hậu lạnh, thông thường chỉ sinh trưởng tốt ở vùng có độ cao hơn mực nước biển hơn 1000 mét - lại mọc chung với cây cọ, một loại cây chỉ sinh trưởng ở vùng sa mạc nóng bức, thông thường, chúng ta khó có thể thấy sự có mặt của cả hai loại cây này trong cùng một vùng thổ nhưỡng, thế mà ở đây lại tồn tại điều tưởng như nghịch lý đó. Cali gần như không bao giờ có tuyết, và cũng không bao giờ quá nóng bức. Khí hậu phải nói là tuyệt vời.

Hệ thống giao thông ở đây thì khó có nơi nào trên thế giới này có thể sánh kịp, trung bình một đại lộ (Boulevard mà ở đây trên bảng tên đường sẽ có hàng chữ viết tắt ở sau là Blvd) có ba lane đường mỗi bên, chưa kể land “chờ” ở giữa mỗi con đường, đến ngã tư sẽ có 24 land giao nhau, xe chạy muốn… hoa cả mắt thế nhưng tất cả đều đâu vào đó, đều tuyệt đối tuân thủ theo tín hiệu đèn giao thông được setup theo một chương trình hợp lý không chê vào đâu được, cộng thêm với luật lệ rõ ràng và ý thức rất cao của người tham gia cùng một hệ thống giám sát giao thông chặt chẽ, tai nạn xảy ra là một điều khá hiếm thấy. Ở Cali thì … chớ dại mà vượt đèn đỏ nếu không muốn chừng vài tuần sau sẽ có cái ticket của cảnh sát gởi về với khoảng tiền phạt có thể làm “đau lòng” bất cứ ai dù … gan dạ đến đâu! Kèm theo đó vài tấm hình chụp cả xe, bảng số và người vi phạm một cách rõ ràng, hổng kém phần… đẹp trai nên đừng hòng chối cãi vào đâu được!!! Hi hi…

Ở nơi đây không có chuyện muốn dừng xe khi nào thì dừng, không có chuyện phóng xe từ đường nhỏ ra đường lớn một cách bất ngờ nếu không muốn… phủi chân lên bàn thờ ăn chuối mốc. Càng không có chuyện chen lấn luồn lách, vượt qua mặt xe khác dù có phải ngừng lại sau lưng cả hàng xe dài ngoằng còn lane đường ngược chiều thì vắng teo. Tại những giao lộ ở những đường nhỏ, vắng không có đèn giao thông thì gần như tất cả mọi người đều tuân thủ bảng “Top Side”, nghĩa là mọi xe đều ngừng lại trước khi qua ngã tư, thời gian ngừng được quy định là 4 seconds dù chỉ có mỗi một mình xe của mình, dù đêm hôm khuya khoắt và mình chưa thấy ai vi phạm việc này…

Có nhiều điều mang đậm nét văn hóa ứng xử trong giao thông của người lái xe bên này nữa là không nghe tiếng còi xe inh ỏi như ở bên nhà, còi xe chỉ được sử dụng trong những trường hợp đặc biệt, cảnh báo cho xe khác biết họ đang lái xe một cách không an toàn như change lane mà khoảng cách quá gần, quẹo phải khi đèn đỏ mà không nhường cho xe ngược chiều quẹo trái với đèn xanh ưu tiên của họ và ít trường hợp khác nữa… Càng không có trường hợp sử dụng còi hơi bấm inh ỏi trên đường phố đã gây ra bao nhiêu tai nạn vì giật mình như ở VN. Nếu lỡ bạn đang lái xe trên đường vì một lý do nào đó mình có lỗi, nghe tiếng còi xe sau lưng thì bạn chỉ việc giơ cả bàn tay lên, đó sẽ là một tín hiệu thay cho lời xin lỗi và thông thường thì người lái xe nào bị bạn làm phiền sẽ vui vẻ… Ok!

Khi tai nạn xảy ra, thì cứ chiếu theo luật mà xử, không có chuyện phân biệt xe lớn xe nhỏ, đi bộ hay đi xe hơi, đi bộ mà… cà chớn là vẫn bị phạt… trắng máu, nghiêm trọng là có thể vào tù như chơi mặc dù luật giao thông ở đây dành rất nhiều quyền ưu tiên cho người đi bộ... Càng không có chuyện khi xảy ra tai nạn thì móc điện thoại gọi cho “anh Ba, anh Bảy”, làm ơn quên đi cái vụ “con ông cháu cha” để hòng thay trắng đổi đen, con thống đốc mà cà chớn thì cha của hắn chỉ còn cách đi… thăm nuôi trong tù mà thôi, chứ đừng nói đến việc cậy quyền cậy thế ở bên xứ này…

Ở đâu cũng thế, khi gây ra tai nạn sẽ mang lại rất nhiều hệ lụy, tuy nhiên ở Mỹ này rắc rối không phải là việc phải tốn tiền bồi thường cho nạn nhân - việc này thì thường đã có hãng bảo hiểm lo từ A-Z – nhưng việc đó sẽ bị cảnh sát tặng cho “ticket”, hễ có “ticket” là sẽ bị ghi vào hồ sơ, mà như thế thì tiền bảo hiểm sẽ tăng lên cao đến mức chóng mặt, nhiều lần thì các hãng bảo hiểm sẽ… chạy mặt, không chấp nhận bảo hiểm cho mình, nặng nữa thì cảnh sát sẽ thu bằng lái, ở Mỹ này mà bị thu bằng lái là một điều… kinh khủng bởi sẽ ảnh hưởng đến việc đi làm, đi học, đi chợ… mọi thứ, chẳng khác nào bị… cụt chân cả…

Đó là nói tai nạn, còn đối với những vi phạm nhẹ hơn như… vượt đèn đỏ, qua ngã tư có bảng “Top Side” mà không chịu ngừng.v.v… Police mà nắm được thì xin mời… “nôn”ra 500 USD cộng với ba ngày đi… học lại luật giao thông, lạng quạng, chậm trể đóng tiền phạt hoặc coi thường không chấp hành việc đi học luật là có thể ra tòa án, ngồi tù như chơi chứ không thể đùa với luật ở đây được!!!
Còn nếu uống rượu khi lái xe, nếu bị phát hiện, bạn sẽ bị Police còng tay ngay tại chổ, khi đó bạn sẽ bị đối xử chẳng khác nào với một tên tội phạm nguy hiểm cho xã hội… Và cũng chính nhờ thế, tai nạn giao thông đã được hạn chế ở mức thấp nhất trong một môi trường giao thông có mật độ cao nhất thế giới…

Câu chuyện lại xin tạm dừng ở đây, lần sau mình sẽ kể cùng các bạn chuyện đi thi bằng lái xe ở Cali.

52178 top -
Chào mọi ngưòi trong diễn đàn,
Câu truyện của anh minhdung kể rất hay, bổ ích. Nơi anh minhdung ở là california, nơi có đông ngưòi Việt sanh sống. Có anh chị nào o những tiểu bang xa xôi thì kể về cưộc sống ở những nơi đó, cho mọi ngưòi cùng tham khảo. Thân.
Àh, mình nghe nói, bây giờ ngưòi Việt mình move khỏi Cali nhiều lắm, anh chị nào đã move khỏi Cali có thể cho biết lý do không.
(khí hậu, jobs, nhà ở,....)
Thân

52179 top -
Thể theo yêu cầu của PhucTran2010.

Bản Tường Trình Cuộc Sống Hàng Ngày Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ:

- 5:30 am: Dậy chuẩn bị khăn gói đi làm
- 7:00 am: Bắt đầu làm
- 12:00 noon: Ăn trưa
- 4:00 pm: Tan sở
- 5:00 pm: Về tới nhà
- 5:00 đến 8:00 pm: Nấu ăn, dọn dẹp, rửa chén, lau nhà, tắm rửa, tv.
- 8:00 pm: Ngủ

Ngày hôm sau thức dậy lập lại y chang ngày trước. Toa thuốc này 1 tuần uống 5 ngày, 1 năm uống 260 lần (52 tuan x 5). Uống đến khi nào đến 65 tuổi bảo đảm sẽ hết bệnh!

Cuộc sống của người VN ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ lạnh lẽo này không mấy gì thoải mái, êm đềm như những nơi khác như Texas, California, Florida,...vv. Chỉ được cái là dể tìm việc làm mà thôi.

Vivian đóng góp ý kiến gì thêm không?

Người VN ở Cali move ra khỏi tiểu bang nhiều trong luc này đơn giản là vì ở đó bây giờ khó tìm việc làm.

52305 top -

Vivian03 thêm nữa đây nè.

Còn 2 ngày cuối tuần nữa. Thứ 7 và chủ nhật nữa chi. Liều thuốc của anh Danny là chỉ giành cho những người lao động ngày 8 tiếng và 40 tiếng mỗi tuần thui đó nha. Còn những người làm thêm overtime nữa đó. Hơn thế nữa nhữnmg người làm nail thì lại thí mụ nội luôn..hehehhe...có người làm từ thứ 2 đến chủ nhật luôn. Nhưng bù lại thì họ kiếm được rất là nhiều tiền. Tuy nghề nail bây chừ cũng ế ẫm lắm , nhưng vào mùa hè thì nghe đâu họ kiếm lên tới cả $1000/tuần như chơi. Mình chỈ nghe thui chứ mình ko trong nghề nên không rành lắm. Làm nghề nail ở những vùng đông bắc của Hoa Kì này thì nhiều tiên hơn so với Cali, TX hay là FL, vì ngưỜi việt sống khong nhiều nên sức cạnh tranh ko có là bao. Bù lại thì ở đây rất là buồn, mùa đông thì tuyết phủ- cào tuyết mệt nghỉ, và khi lái xe ra đưỜng thì xe thỉng thoảng không chịu nghe lời của mình, mình lái wa trái, xe nó rẻ phải. Mùa xuân thì cây cỏ đâm chồi nảy lọc rất đẹp nhưng bù lại hắt hơi muốn chết vì bị dị ứng với phấn hoa. Mùa hè thì nóng lắm, có lúc lên đến ca 100 độ f hoặc hơn. Mùa thu thì đã bắt đầu lạnh, mùa này ở? đây rất đẹp, tuy nhiên quét lá mệt nghỉ...hehheheh...
Nói thì nói vậy chứ tui đây đặt chân đến Mỉ là ở đây tới giờ luôn, bất di bất dịch...heheheheh...cho dù có đi đến CA, TX và Fl rùi , nhưng mà như ong bà ta đa nói ở đâu thì wen đó thui...hehhehe....họ sống được mình cũng được, từ từ là đâu sẻ vào đấy hết. mình chỉ cần thời gian thui.

52321 top -
Em cũng như mọi người , cũng có một cảm giác khó tả cho một cuộc sống ở đất Mỹ , qua đây được gần 5 tháng , nhưng chưa có một công việc ổn định....cảm thấy dường như mình là một kẻ vô dụng hay sao , đất Mỹ là đất khó sống , ai sống được là người number one , em thì đang sống ở Oregon. Portland , hễ cứ ra đường là đi bằng xe , nhìn cái gì cũng to to , mở miệng thì tiếng anh , sống không lâu nhưng cảm nhận của em một điều là từ người có địa vị trong gia đình cao nhất không thích có người lạ sống cùng nhà , ai có gia đình đều phải ra ở riêng , tuy là cái nhà em đang ở nó to thật rộng lắm , sân cho 4 chiếc xe , thêm gara nữa chứ....nhưng nhìn vậy chứ vài tháng nữa là phải dọn ra ở riêng , cảm thấy đồng tiền chứ không phải tình thân là trên hết , kèm theo cái lạnh làm lòng người đóng băng , người sống lâu năm thì có cái nhìn ngưa ngứa con mắt với người mới đến.
Người Việt trên đất Mỹ lâu năm thì hay nổ banh tà lồng trời , thấy đi xe xịn , xài sang , nhà đẹp nhưng thì của ngân hàng hoặc chưa trả nợ xong.....về Vn thấy xài sang lắm nha nhưng......(sr nếu đụng chạm đến ai)
Còn người Việt mới qua thì như cái lò than , sinh ra ở đó không bằng , từ sáng đến tối than đến nôi.......nói đùa vậy thôi.....lâu lâu ghé thăm diễn đàn hehehe
Chúc mọi người vuive3 , ai ở Portland nhắn với em nhé....

52332 top -

hehehhe..mèn ơi, kẻ vô tình bây chừ lại biến thàng kẻ vô dụng hả bạn..hehehhe...Bước đầu ai ai cũng thế, chỉ cần thời gian mà thôi. Đúng vậy bên này làm cực khổ lắm, chứ việt kiều về VN nói mấy cũng khong ai hiểu nổi. Cứ cho là tại sao nhà đó nhà kia chỉ có cô con gái lấy việt kiều thui mà cả dòng họ người ta lên như diều phải gió. Phải nói là mình ko biết làm sao mà trả lời được câu hỏi này. Mình cũng không hiểu nỗi tại sao những ngưỜi đó tài giỏi đến vậy. 2 đứa con, gởi cho ngưỜi ta, đi làm nail tư `thứ 2 đến chủ nhật , khong biết họ dành dụm được bao nhiêu nhưng mà phải nói là cha mẹ anh chi em cua họ hầu như đều xây nhà mới từ khi cô ấy định cư ở Mỉ. Có lẻ đều mà làm cho những người ở VN ngưỡng mộ và mơ về đất Mi này là những chuyện như thế, và hơn thế nữa thì cứ thấy Viet Kiều vê `nước ai cũng trắng da dài tóc, chứ những ngưỜi về VN nổ dăng miếng thì cũng có nhưng không nhiều lắm. Nhưng khổ nỗi không biết họ ăn nói làm sao mà ngưỜi bên VN mình cứ tin những người nổ hơn là những lời thật lòng. Bản thân mình đây may mắn là đưỢc làm Viet Kiều 3 lần rùi , mỗi lần về mình đều kể sự thật việc thật ở đây th`i ko ai chịu tin, họ cứ cho mình là bệnh than thế thôi.
Anh chị và cháu mình wa đây cũng vừa tròn 4 tháng , họ cũng có cái cảm giác gióng bạn. Có lẻ lo lắng và ưu tư nhiều lắm. Mình cũng đã trải qua cái giai đoạn đó. Nhưng chỉ lạ thay là bản thân mình và gia đình khi đặt chân đến đây khó khăn gấp bội lần so với các bạn bây giờ. Hồi đó phần đông đến đây đều không có thân nhân bà con. Vốn liếng tiếng anh thì còn tệ gấp mấy lần các bạn bây giờ. Mình đến đây ngay cả cái máy giặt sấy quần áo mình cũng không biết dùng. Còn các bạn thì khác , các bạn có cha mẹ, hoặc là anh chi em, hay la chồng, vợ ở đây. Các bạn lúc này văn minh hơn nhiều, lúc này email, phone thì tha hô mà nói , đi lại VN cũng như là trở bàn tay. Chứ như mình hả, bước chân wa đây, mỗi lần đặt viết xuống viết lá thư cho người thân thì nước mắt cứ chảy, tay thì run ko cầm nỗi cây viết. Mình nhớ cái Noel thứ 2 mình sống ở đây (1995) nhà mình gọi phone về VN cầm phone lên là tay mình run bần bật, thiệt không sao ta? nỗi cái cảm giác lúc đó, gọi phone xong cả nhà mình nôn nào không tài nào chợp mắt được đêm hôm đó. Vậy ma` cũng qua rồi khoảng thời gian ấy , và bây giờ mình cứ nghỉ là không có sự ra đi của ngay` xưa, và không có sự hy sing của ba má mình ngày ấy , và nếu không có bàn tay nhân ái đón nhận của nước mỉ này thì mình và gia đình không có ngày hôm nay. Thanks America foerver..hehehhe....
Mình nói để cho bạn biết là bạn không phải là ngưỜi duy nhất , ai cũng phải trải wa 1 thời gióng như bạn thôi. Hình như bạn đang mặc cảm lắm thì phải vì bạn nói là: "người sống lâu năm thì có cái nhìn ngưa ngứa con mắt với người mới đến" , ai không biết, chứ riêng mình thì cả m thấy rất thưƠng những người mới đến, vì mình hiểu được họ hơn ai hết đó bạn. Hãy gắng lên nha, bạn chỉ cần thời gian thôi. Ở cái xã hội này bạn chỉ cần chăm chỉ làm ăn thui thì bạn sẻ có tất cả.

52346 top -
Vivian rời VN bằng máy bay hả? Sướng quá trời rồi vì ngồi trên máy bay đâu có thấy xác người lênh đênh trên biển như anh thấy đâu. Đó là chưa kể cuộc sống và cuộc đời ở những trại tị nạn chứ chưa nói đến buổi ban đầu đặt chân đến Mỹ đâu nhé. Kể ra 1 chút mắc công Vivian mít ướt rơi lệ nữa thì phiền lắm á!

Đồng ý với Vivian là ở đâu mình không biết chứ vùng Đông Bắc Hoa Kỳ này tới bây ra đường mà gặp được người nói tiếng Việt thôi là mừng và vui lắm chứ không nhìn ngứa con mắt đâu.

Cầu chúc tất cả những ai mới đến Mỹ mau sớm thích nghi với cuộc sống mới, vạn sự như ý.

52348 top -
Đông vui quá xá trời...
Cám ơn Jimmy hoặc là anh Minh Hai đã move giúp MD topic cũ thành hai topic xem ra hợp lý hơn nhiều...

52349 top -

Đúng vậy , em và gia đình đi diện HO , nên chi đi bằng máy bay. Phải rùi, những người đi vượt biên như anh lại càng khổ hơn hết. Vậy mà cũng qua thôi phải không anh , bây giờ nhìn lên thì mình không bằng ai, chứ nhìn xuống thì có khối người không bằng mi`nh đó. Người Mỉ có gì mình có cái đó , họ có xe , có nhà, có job có vợ/chòng, có con thì mình cũng có như họ, không chừng còn hơn họ nữa đó...hehehe..Nghỉ lại người VN mình giỏi thật phải không anh ( Trong đó có anh và em nữa , chắc lát nữa dzề nhà kiếm cái gì tự thưởng cho mình mới đươc...heheheh...)

Nghe anh nói vậy chắc là anh khong phải ở Camden, NJ phảo ko? , vì ở Camden nghe nói cũng đông người VN lắm , ở chổ em đây cũng không có nhiều người VN, nên cũng buôn lắm. Hú hồn em bôn ba giữ lắm mới có ông Diệt Nam chính hiệu khiêng, còn không thì phải lấy ngoại quốc hoặc là ở giá mất tiêu rùi đó...hehehe....

52350 top -
Mình không hẳn là bi quan , mình cảm thấy rất vui không cảm thấy buồn khi sống một mình , chỉ có điều , mẹ mình qua đây thì đi giữ baby cho cậu mình , tuần về ờ 2 3 ngày , nhưng thời gian ko ở đây thì gọi về cứ dặn này dặn nọ , các bạn biết tại sao không.....ba thì chưa có việc ổn định , anh hai thì có việc làm , chỉ có mình và thằng em còn đi học....sống 1 tuần trong gia đình cùng ông bà , cậu dì , hằng ngày ngoài đi học về mình và em mình chả làm gì , sáng ngày nghỉ dọn dẹp nhà cửa , hút bụi lâu nhà , rồi ăn cơn lên vi tính ngồi , rãnh mà biết làm gì....thế là ông bà mét mẹ , mét cậu thế là bà mẹ cứ gọi về than , cứ lâu lâu gọi về....ông ngoại thì cứ 1 tuần thứ bảy thì mẹ về kể lể cái này cái nọ , nói con mày thế này thế nọ , thế là bà mẹ ngồi ôm mặt khóc với mình , nói hoài lỗ tai cũng chai , hỡi mình nghe như chim hót...ông bà thì thay nhau mà mét , cha me thay nhau mà than , con cái thay nhau mà nghe.....thế là mình cứ im lặng , giờ hình như bệnh trầm cảm , chả thích ra đường , không thích đi chơi , đi học không thích nói chuyện ..thế ngày qua ngày....giờ thì đang apply việc không biết sao...mong Chúa cho con công việc....

52353 top -
kevotinh đã tìm được việc làm chưa? Cố lên nhé!

139261 top -
Chào Hết Tất cả ACE! đúng là có nhiều điều mà Xin Lỗi Quí vị cho phép nói từ (Chúng ta) ở đây để gọi chung những người đã đến được MỸ. có cần & nên bày tỏ hết những gì mà Mình đã chịu hoặc nghe-thấy cái Thiên đừơng..(khg biết Các ACE sắp ra đi bao người thử ghé qua topic nầy (xin chỉ mong là hiểu đây là sự thật là...chứ khg có 1 ý gì)cùng thời gian với tridung có nhiều GD sang đây.(thời kỳ khủng hoảng KT Mỹ) nên việc làm khó tìm lắm các loại trợ cấp của CP cũng hạn hẹp, người Mỹ cũng tiêu xài kỷ hơn.cho nên Nail..cung đã rớt giá nhiều..có hòan cảnh sang đây 2GD trai+vợ, gái+chồng..mà chung nhà thì khg thể rồi vì ở đây nhà ở có tiêu chuẩn cho 1GD mà chung đụng 10-12 con người thi..con gái +rể...văng ra đi thuê nhà.có người sống Đầy đủ sung sướng ở VN qua đây ngày 10-12g di làm + lái xe 2g Phê..mệt chỉ muốn ngũ muốn Nựng con thì con đang ngũ khg còn muốn ở nữa..có GD mới sang chẳng may chồng bị bệnh nặng khg đủ điều kiện phải bỏ con lại mà về VN ( có ngờ đâu..3 đứa nhỏ khg thích ứng được cách sống của GD bà con cũng đành ôm nhau đi thuê nhà 3 chị em sống với nhau cho Tự Do...cách khg hòa được của người mới là tiếng Mỹ khg rành..bằng lái chưa có..(luật GT Mỹ thi khác 100% VN) sống cứ ngở như còn ơ VN tưởng là cô chú cậu dì Sẽ... nhưng đâu thể vì nhiều thứ tế nhị khg thể nói được vì sống ở Mỹ lâu có cái cũng theo Mỹ mà cho nên có người còn điên lên Kêu là cái Lạnh bên ngoài khg bằng cái lạnh của con người với nhau mà đó là người thân của mình VN cả đó chứ...(tiền nhà +tiền điện+tiền gas+tiền rác+tiền xăng....++++) cái gì cũng tiền ở đây chuyện BAO là Khg có nha chỉ 1 vài thú chút ít thôi hay 1 vai GD ĐB Giàu có...chứ ai mà.. <vì Bà con mình cũng GD cũng..>mà người mới đến thì cho dù có của ở VN mang sang thì chịu được bao lâu...may mắn mà tìm được việc làm sớm để có mà chi tiêu thì còn..nhưng liệu có đủ sức để làm như nói trên hay công tử, tiểu thơ rồi la làng...(sáng đâu có cảnh cafe cả buổi , chiều vui hú nhau làm vài ve...thích thì vọt honda đi lòng vòng...các ông Hút thuốc còn... qua đây chuyện Hút cũng Cưc à nha...Ủa nói vậy Mỹ khg có Tốt gi hay sao??? có chú nào nền học vấn cho mấy cháu là số dzách...sạch sẽ văn minh thì cần phải nói sao có đôi dòng chỉ mong là ACE đừng cười & có gì chưa phải thì đừng trách nhá...1 tý góp Vui...

301289 top -


Nông dân tôi ở Mỹ
  Nông dân
  Obamacare - Sơ lược
  Obamacare - Chọn lựa
  Ngoại ngữ gâu gâu
  World Education Service



quangtrung
  Giấc mơ của hắn
  Tiếng Anh của hắn
  Tương lai của hắn
  Lo lắng của hắn
  VDT - Ngôi nhà - Con thuyền


dinhphan
  Đoạn Trường Đi Mỹ 1
  Đoạn Trường Đi Mỹ 2



songthao
  Đi Mỹ định cư 1
  Đi Mỹ định cư 2
  Đi Mỹ định cư 3
  Đi Mỹ định cư 4
  Đi Mỹ định cư 5
  Đi Mỹ định cư 6
  Đi Mỹ định cư 7
  Đi Mỹ định cư 8


minhdung
  Hậu xuất cảnh 1
  Hậu xuất cảnh 2
  Hậu xuất cảnh 3
  Hậu xuất cảnh 4
  Hậu xuất cảnh 5
  Hậu xuất cảnh 6
  Hậu xuất cảnh 7
  Hậu xuất cảnh 8
  Hậu xuất cảnh 9
  Hậu xuất cảnh 10
  Hậu xuất cảnh 11
  Hậu xuất cảnh 12
  Hậu xuất cảnh 14
  Hậu xuất cảnh 15
  Hậu xuất cảnh 16
  Hậu xuất cảnh 17
  Hậu xuất cảnh 18
  Phần cuối
  Một năm nhìn lại


DuaLeo
  Người Việt bảo trì máy bay tại Mỹ 1
  Người Việt bảo trì máy bay tại Mỹ 2
  Người Việt bảo trì máy bay tại Mỹ 3


Others
  Credit... Với cuộc sống ở Mỹ (seawolf)
  Debit cards và Credit cards (tipha)
  Credit score (tipha)
  Debit cards và Credit cards (Nongdan)
  Thắc mắc Credit Card cho người mới định cư Mỹ
  Hỏi về kinh nghiệm mua nhà và thủ tục
  Lưu ý khi mua nhà lần đầu tiên tại Mỹ


Update June-2017
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image