.
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35 ... 85 - bottom

@anh thuytuan:

Nông dân có lỗi, xin được tha thứ.

Trang trại lúc nào cũng welcome anh và mọi người.

Mấy hôm nay đang lo đi tìm hai người bạn cũ, cộng với việc tâp trung cho bài viết "ma cũ, ma mới nơi xứ người"...nên mới lơ đễnh như vậy.

Nông dân mời anh ba ly nha.

Chúc anh cuối tuần vui vẻ

555029 top -
Nongdan wrote:...tâp trung cho bài viết "ma cũ, ma mới nơi xứ người"...

Lucia đặt sẵn chiếc dép xí chỗ , chờ đọc bài viết chủ đề này của anh

555042 top -
@anh Nongdan

Vậy thì lại...đằng sau, quay...Lỗi phải gì anh ơi! Hơi tự ái do anh thấy trên, thấy dưới, mà không thấy mình ở giữa.

Cảm ơn ba ly rượu phạt của anh, rót đầy ly nữa chào bàn, hân hạnh ngồi lai rai cùng các tiền bối VDT.

Chúc anh vui khoẻ.

555049 top -

MA CŨ MA MỚI

Mời bà con thư giãn trước khi nông dân hoàn thành bài viết liên quan đến chủ đề này.

Image
Image
Image
Image


555059 top -
Chào cả tiệc,

Jimmy chở rượu tới đây:
Image


555062 top -

@anh Jimmy: Bạn hiền, rượu ngon thì phải có mồi tương xứng, nông dân làm tạm hai chú heo mọi đây.

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Có món lolotica cho nguoidochanh nữa đây.

Image
Chuẩn bị khai tiệc vào tối nay

Mời mọi người!


555067 top -

NÔNG DÂN GẶP MA

'Ma cũ ma mới' đã trở thành chuyện thường ngày ở huyện, không chỉ ở Việt Nam mà còn xảy ra hàng ngày ở Mỹ.

Đồng hương lần đầu gặp nhau nơi đất khách quê người, trong câu chuyện thăm hỏi lẫn nhau thường có câu hỏi: anh (chị) sang đây lâu chưa? Một câu hỏi rất bình thường nhưng chứa nhiều ẩn ý. Hay là những câu hỏi dạng sâu hơn một chút là có quốc tịch hay chưa có quốc tịch Mỹ?

Những người có ý tốt thì họ dành cho những đồng hương mới đến những chia sẽ chân thành, nhưng ngược lại có một số người nhìn những người mới đến Mỹ là những chú nhà quê lên thành phố đáng thương hại…

Nhưng đó không phải là vấn đề mà nông dân muốn đề cập đến, vì trong một số trường hợp tỏ ý thương hại những người mới đến, thì đâu đó cũng còn những người sẵn sàng giúp đỡ đồng hương ở giác độ cá nhân hay trong các tổ chức xã hội,… một cách vô vụ lợi.

Nông dân chỉ muốn đưa ra tình huống thực tế mà mình đã trải qua.

Nông dân bước vào làm việc tại công ty hiện tại với vị trí thấp nhất, vì thời điểm đó công ty không cần những vị trí mà chuyên môn mình có.

Ngày đầu tiên đi làm việc, nông dân phải chịu cảnh ‘tra hỏi’ về lý lịch như kiểu hỏi cung:

Anh tiểu bang nào đến?

Sang Mỹ lâu chưa?

Bên Việt Nam làm gì?

Sang Mỹ với ai,….


Những câu hỏi này nghe quen quen giống như hồi đi phỏng vấn ở số 04 Lê Duẩn – Sài Gòn.

Sau khi nghe nông dân thật thà 'giải trình', thằng leader phán:

Bên Việt Nam ông làm việc sướng như vậy thì sang đây làm gì.

Bên Texas ông làm hãng lớn như vậy mà bỏ sang đây làm chi.

Rồi bắt đầu những câu hỏi khác? vân vân và vân vân.


Mặc dù đã trả lời lúc phỏng vấn, nhưng người chủ buộc phải làm động tác check background của mình, mà thông thường, động tác này chỉ áp dụng cho nhân viên văn phòng hoặc các vị trí quan trọng.

Ừ, muốn check gì thì cứ check. Nông dân nghĩ bụng, mình xin vô làm cái công việc vai u thịt bắp mà cần quái gì phải check này check nọ.

Sau check background của mình không có chút gì lợn cợn, người chủ mới đồng ý nhận nông dân tiếp tục làm…công nhân.

Màn chào hỏi ban đầu đã xong, tiếp theo là những ngày mình làm việc đúng nghĩa của một thằng nông dân đi cày sâu cuốc bẩm: chui vô kho lạnh, khuân vác, lâu chùi,…cái gì nặng và tệ thì ma cũ nó đẩy cho mình nếm thử. Lâu lâu còn bị mấy thằng ma cũ chế nhạo: cái đầu ngu như vậy mà cũng gọi là có học à. Ừ mà mình cũng ngu thật….

Sau khi sang Seattle được một tuần, mình đã được hai công ty nhận làm việc. Một công ty chủ là người Tàu nhận vào vị trí inventory controller, nhưng nông dân không làm vì không ưa. Nông dân quyết định bước một chân vô cái công ty có người chủ Mỹ gốc Việt, giống như cái ý định của mình khi còn ở Việt Nam.

Chịu đựng được một thời gian ngắn, nông dân quyết định gặp trực tiếp với chủ để nói chuyện theo kiểu được ăn cả, ngã về không... Kết quả là nông dân được chuyển lên làm controller đúng như việc mình đã làm bên Texas. Và bắt đầu một cuộc chiến đấu mới với ma cũ mới.

(Đàm phán như thế nào để có kết quả như vậy là cả một vấn đề, nông dân không tiện viết ra, hiện tại nông dân đã làm được hơn những gì đã cam kết lúc đàm phán, có nghĩa là không bao giờ nói khác sự thật nếu không muốn ảnh hưởng đến uy tín cá nhân mình)

Bên dưới thì chống, bên trên office thì tẩy chay mình, từ General Manager người Việt, cho đến nhân viên kế toán, văn phòng,…người Việt lôi Mỹ, kết hợp với nhau làm một cuộc chống đối, kể cả ngầm và lộ liễu.

Lý do duy nhất mà mình biết: tại sao chủ lại đưa một thằng lạ hoắc lạ huơ từ bên Texas mới sang vào vị trí quan trọng của Công ty. Cái gì đi nhanh quá hoặc khác thường quá, dễ bị lòng ganh ghét, đố kỵ chiếu cố đến…

Trong một cuộc họp của Công ty có mình tham gia, khi họp được 15 phút, ma cũ đề nghị với chủ không cho mình tiếp tục tham gia nữa, vì mình là ma mới, có nhiều thông tin không được nghe. Haha, chỉ là lý do để cản đường mà thôi. Vì mình mới, nên chủ phải tạm đồng ý để xem xét tình hình…

Đã quen với cách làm việc áp lực cao khi còn ở Việt Nam, cũng như hiểu được thế nào là ma cũ ma mới, nhưng mình bước ra khỏi phòng họp với suy nghĩ miên man: phải chiến đấu như thế nào đây? Tiếp tục hay dừng bước? Và mình đã tiếp tục một mình chiến đấu với ma cũ với sự ủng hộ duy nhất từ người chủ.

Ngày qua ngày miệt mài làm việc và chiến đấu, mình cũng đã giải quyết xong. Những ma cũ chủ chốt của Công ty nhưng ích kỹ, ganh tỵ, đố kỵ, xấu tính đều đã phải ra đi…

Trong quá trình tìm kiếm những người cộng sự cho mình, nông dân cũng đã mang về cho công ty những người có năng lực làm việc. Họ không bị nhiều ma cũ như hồi nông dân mới vô, nhưng đâu đó bên dưới vẫn còn hiện tượng này, mình có nói với những người bạn của mình, hiện tượng ma cũ ma mới có thể là một “đặc sản’ của người Việt. Vì vậy, không có gì cần phải lăn tăn, cứ làm tốt công việc của mình, chờ thêm thời gian thì mới cũng dần dần cũ thôi. Nhưng tuyệt đối không để thành ma:))

Nông dân tôi có nhiều điểm yếu, nhưng có một điểm mạnh là trong bộ nhớ của mình không có từ: SỢ

Hôm nay ngồi viết những dòng này, nhưng ngày mai phải nghỉ việc thì cũng không hề ngại gì hết. Lại tiếp tục tìm việc khác...

Mỗi khi vượt qua một khó khăn, thử thách, đều có cái cảm giác sướng của nó.

Nông dân nhớ câu chuyện hồi xưa, lũ nông dân con hay đi ‘phá làng phá xóm’, có lần cả bọn bị mấy con chó của chủ nhà đuổi theo phải chạy trối chết, có thằng bị chó nó táp cho mấy phát phải đi tìm thầy lang. Nông dân cũng bị chó đuổi theo nhưng do bị khụy chân đứng lại, ngay lập tức thấy chú chó cũng thắng lại cái két. À thì ra, khi bị đuổi, nếu biết ngồi thụp xuống thì có thể thoát được một cách ngoạn mục.

Image

(Bài viết này chỉ là một tình huống cá nhân của người viết, có thể không đại diện cho số đông người Việt sống ở đây)

555077 top -

Không thể hay hơn, tôi cảm phục bạn rất nhiều, hãy viết tiếp nhé, đâu đó nghe như là một phần cuộc sống của tôi vậy.

Tôi cũng từ Cali qua Texas kiếm việc, cũng từng muốn bỏ việc vì chuyện "ma cũ ma mới", nhưng rồi vẫn cứ lầm lũi mà tiến, phải thế thôi.

July 4 ba năm trước, đến nhà tipha nhậu để chuẩn bị quay về Cali, nhưng hiện giờ thì ở lại TX này như một duyên tiền định.

Thế mới là cuộc sống thực. VDT đưa cuộc sống thực vào Internet. Rất lạ, hay.

555083 top -

Bác ND cho nhờ chồ nhắn tin tí nhe.

ImageNhắn tin: ông johnny walker đang ở đâu ra gấp.

555085 top -

California - Tiếu bang vàng ngày hôm qua

Sự kiện hiệu tương ớt Huy Fong "Sriracha Hot Sauce" quen thuộc với rất nhiều người Việt đang cân nhắc dời 70 nhân viên toàn thời gian, 200 nhân viên thời vụ, và công việc sản xuất 20 triệu bình tương ớt mỗi năm sang tiểu bang khác đang gây xôn xao dư luận Hoa Kỳ. Cơ sở sản xuất của hãng Huy Fong tại Irwindale, gần Los Angeles, đang gặp nhiều rắc rối pháp lý với thẩm quyền và dân chúng địa phương.



Tương ớt Huy Fong chỉ là cái tên mới nhất trong hằng trăm công ty hãng xưởng tại California ngày càng tỏ ra mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn với các luật lệ khắt khe và chánh sách thuế khóa nặng gánh của tiểu bang này. Tính trung bình, California đánh thuế thương mại cao hàng thứ 10 (8.9%) và thuế thu nhập cá nhân cao nhất nước (13.3%). Trường hợp hãng Toyota vừa quyết định dọn tổng hành dinh từ Torrance, miền nam California, sang Plano, miền bắc Texas, vì gánh không xuể các sắc thuế phải trả chánh quyền tiểu bang tổng cộng lên đến $8 tỉ. Khảo sát “Best and Worst States for Business,” dựa theo thăm dò ý kiến của 500 CEO trên toàn quốc, đã xếp hạng California, cùng với New York và Illinois, là các tiểu bang làm ăn nhiêu khê nhất.



Sau nhiều thập niên thịnh đạt, nay California đang phải chịu nhiều gánh nặng; các quyền lợi đãi ngộ nhân viên quá tốn kém; nhiều rắc rối với hoạt động nghiệp đoàn; lạm phát "lawsuit” và các vụ kiện tụng triền miên ở pháp đình; và nhiều chi phí khác khiến kỹ nghệ thương mại khó phát triển. Về phía chánh quyền, điểm tín dụng của California thấp nhất trong 50 tiểu bang, và ngày càng xuống thấp hơn. Gánh nặng nợ nần khiến thành phố nhỏ Costa Mesa, phía nam Los Angeles, phải cắt giảm số nhân viên thành phố từ trên 600 xuống chỉ còn trên 400, bán bớt trực thăng và xe của cảnh sát, rồi phải sang các thành phố lân cận thuê cảnh sát làm việc hợp đồng. Thiếu thốn ngân sách và nhân sự, cảnh sát thành phố Oakland trong vùng vịnh San Francisco cũng đành phải... ngó lơ nhiều loại tội phạm bao gồm: phóng uế, vẽ bậy, trộm cắp vặt, v.v... Kết quả ngày nay Oakland bị liệt vào hàng 5 thành phố bạo lực nhiễu nhương nhất Hoa Kỳ.



Để Toyota rũ áo ra đi, chính thành phố Torrance cũng thừa nhận họ không có cách gì níu giữ nổi hãng xe hơi Nhật. Để có thể cầm chân và thu hút công ty hãng xưởng, cần thiết điều chỉnh chánh sách thuế khoá và ưu đãi cho hoạt động thương mại, mà đây là các cải cách sâu rộng chỉ có thể làm ở cấp tiểu bang. Số liệu năm 2013, Toyota là công ty lớn nhất hiện diện tại Torrance, đóng góp trên 5% việc làm cho thành phố, tổng cộng gần 3,900 người. Cơ ngơi Toyota có giá trị trả thuế địa ốc đến $473 triệu. Chưa kể hãng xe hơi này còn chi phí trên $200,000 mỗi năm chỉ riêng cho tiền nước. Torrance mất rất nhiều ngoài con số 2,000 việc làm Toyota sắp đội nón ra đi khi hãng rời cơ ngơi 100 mẫu đất trong vùng South Bay nằm bên bờ Thái Bình Dương thơ mộng.


Toyota là đại công ty mới nhất nói lời giã biệt với California. Chỉ riêng năm 2011, có trên 250 công ty lớn nhỏ bỏ California đi sang các tiểu bang khác. Đến nay, cả ba hãng xe hơi lớn nhất của Nhật đều đã bỏ "Golden State". Năm ngoái, Honda Motor Co đã chuyển những nhà điều hành cao cấp từ Torrance lên Columbus, tiểu bang Ohio. Năm 2006, hãng Nissan Motor Co đã dọn nhà từ Gardena, California sang Franklin (gần Nashville), tiểu bang Tennessee. Hãng Comcast đóng cửa một lúc 4 trung tâm điện đàm phục vụ khách hàng trong vùng thủ phủ Sacramento, khiến 1,000 nhân công địa phương mất việc làm. Hiệu súp Campbell’s Soup lớn nhất thế giới cũng đóng cửa cơ sở tại Sacramento, bỏ lại 700 người thất nghiệp. Các công ty khác như PayPal, Yelp, Maxwell Technologies... đều đã thiết lập đầu cầu chiến lược tại Phoenix, tiểu bang Arizona.



Tuy nhiên, có lẽ không tiểu bang nào... ân oán với California nhiều như Texas. Đang có chiều hướng rõ nét các công ty hãng xưởng của California theo chân nhau về với Texas. Một trong những cá nhân thúc đẩy chiến lược thu hút công ty hãng xưởng California mạnh mẽ nhất phải kể đương kim Thống Đốc Texas Rick Perry. Ông Perry bay sang California nhiều lần vận động giới chủ thương mại California, lần cuối mới Tháng Hai đầu năm nay. Chỉ tính từ mùa hè 2012, đã có 60 công ty hãng xưởng lớn dọn nhà từ California về Texas. Các tên tuổi lớn như Facebook, eBay, LegalZoom... đã lần lượt mở văn phòng đại diện tại Texas. Hãng năng lượng Chevron chuyển 800 việc làm văn phòng về Houston. Năm 2012, hãng Waste Connections đã công bố rời California đi Texas, mang theo 5,000 việc làm. Mới Tháng Hai đầu năm nay, hãng dầu hỏa Occidental Petroleum Corp. cũng loan báo sẽ rời Los Angeles về Houston...


Và không chỉ có công ty hãng xưởng ra đi. Nhiều cư dân California cũng dứt áo ra đi tìm cơ hội mới. Theo công bố mới nhất, tỉ lệ thất nghiệp tại California xuống dưới 8% lần đầu tiên trong 6 năm qua, tuy nhiên vẫn còn cao hơn mức trung bình quốc gia là 6.3%. Số liệu năm 2010, chỉ có chừng 37% trên tổng dân số California có công ăn việc làm ổn định. California cũng đội sổ trong 50 tiểu bang về tỉ lệ số phòng cấp cứu trên số dân. Một trong những lý do là nhiều thập niên theo đuổi các chánh sách y tế xã hội rộng rãi đưa đến chỗ lạm dụng và các nhà thương đều... quá tải. Giá nhà California cao ngất ngưởng cũng là lý do khác khiến dân chúng bỏ tiểu bang này, di cư sang Arizona, Texas, North Carolina, South Carolina, Tennessee, Florida, v.v... Kể từ năm 2000, trên 1.6 triệu người đã dọn nhà khỏi California.

Thống kê riêng cho California và Texas từ năm 2005 cho thấy: hễ có 100 người Texas dọn sang California, thì lại có đến 183 người Californian chuyển qua Texas.



Ngay cả kỹ nghệ màn bạc Hollywood cũng đang bỏ "Tiểu Bang Vàng" để chạy theo các ưu đãi tài chánh và miễn giảm thuế ở các nơi khác như Louisiana, Úc châu, New Zealand, v.v... Đơn cử bộ phim “San Andreas” (ra mắt 2015). Đây là phim khoa học viễn tưởng về thảm họa động đất 10 độ Richter tại San Francisco. Vậy mà đạo diễn chỉ bấm máy quay vỏn vẹn 6 ngày ở San Francisco. Toàn bộ phần còn lại của bộ phim ngân sách $100 triệu quay tại Queensland, Úc châu.



Hãng Toyota đến với California từ 1957, lúc họ mở một cơ sở thăm dò tại Hollywood. California sát bờ biển, gần nước Nhật nhất, có cư dân đa dạng, cởi mở, chịu thử chạy xe mới, lúc đó là cơ hội tốt nhất cho các hiệu xe Nhật đang tìm cách chen chân vào thị trường Hoa Kỳ. Ngày nay, 22% số xe cộ trên đường sá California mang hiệu Toyota. Qua thời gian, sự gắn bó với California phản chiếu ở nhiều khía cạnh khác. Nissan đã chịu mất 2/3 số nhân viên kỳ cựu người California khi hãng chuyển về tiểu bang Tennessee năm 2006.

California cũng là tiểu bang nặng ân tình với nhiều người gốc Việt. Từ những cảnh đời lưu vong tản mác tứ phương sau tháng 4-1975, nhiều người đã rủ nhau về California. Dần dần những cộng đồng người Việt lớn mạnh nhất thế giới hình thành tại đây. Thời tiết mát mẻ, khí hậu dễ chịu, nhiều chánh sách ưu đãi dành cho di dân, và nhiều lý do khác đã giúp làm nên câu nói "Cali đi dễ khó về". Tuy nhiên, đời sống biến chuyển không ngừng. Các lợi thế của California trước kia nay có thể đang vơi đi ít nhiều, phản chiếu qua thực tế ngày càng nhiều người Việt rời California sang các tiểu bang khác sanh sống, làm việc, mua nhà, mở nhà hàng, tiệm nail, v.v...


Tác Giả
Thanh Dũng


555091 top -
Đọc bài anh Nongdan viết thấy nể phục sự chịu đựng và cố gắng của anh .

555094 top -

@anh lucbinh: nông dân cũng có một lần chuẩn bị về lại Houston đó anh.
Nhưng làm gì, ở đâu hình như có số cả. Huy vọng khi về thăm nhà bên đó được lai rai với anh.

@lucia: cái khó ló cái khôn thôi chị. Thanks đã ghé thăm trang trại.

@nit97: thanks đã support, đất lành chim đậu thôi my friend.
Mai mốt có khi move tới Dallas ở cho vui:)

555175 top -

@thieuminh1972: ông già chống gậy anh tìm đang bận đi uống cafe cho tỉnh rượu rôi:) thanks đã ghé thăm.

555176 top -
Về việc ma cũ bắt nạt ma mới thì khi đã đi làm công ty thì mặc nhiên phải trải qua thử thách này. Vì vậy trong thời gian đầu cần người mới vào phải có sự cố gắng về tinh thần rất nhiều, chỉ cần vượt qua một thời gian thì mọi vấn đề sẽ qua đi, nếu trong thời gian đầu nếu không vượt qua được thì sẽ dẫn đến tâm lý muốn nhảy việc hay nghỉ việc. Nhưng dù có chuyển qua công ty khác thì cũng sẽ gặp lại tình cảnh giống như vậy, vì vậy cách tốt nhất là nên cố gắng chuẩn bị tinh thần để vượt qua. Tuy nhiên nếu gặp được các sếp có tài thật sự thì vấn đề này tương đối nhẹ, nhưng nếu vào phải công ty nào có những sếp không có tài thì vấn đề thường trở nên nặng. Khi gặp phải tình cảnh đó thì nên tìm một công ty khác sẽ tốt hơn cho tương lai.

555203 top -

6 lần Trung Quốc ra đòn với Việt Nam

Người Trung Quốc từng năm lần xâm chiếm biển đảo của chúng ta và đây là lần thứ sáu trong khi đất nước ta ở trong các thể chế khác nhau. Tại mỗi thời kỳ như vậy chúng ta lại có những phương lược, sách lược khác nhau.

Lịch sử cho thấy kể từ lần thứ nhất năm 1946, trong tình thế đất nước ta ngàn cân treo sợi tóc trước sự trở lại của người Pháp và đó cũng là lúc Liên Hiệp Quốc yêu cầu người Trung Quốc đến giải giáp quân Nhật. Lúc đó, khoảng trống có lợi cho Trung Quốc, họ ra đòn. Họ cũng tranh thủ chiếm luôn đảo Phú Lâm (thuộc quần đảo Hoàng Sa) và đảo Ba Bình (thuộc quần đảo Trường Sa). Năm 1949, Trung Quốc giải phóng thì họ rút ra, nhưng họ đã lộ rõ ý đồ chiếm các đảo của Việt Nam.

Lần thứ hai vào năm 1956, sau hiệp định Genève, người Pháp phải rút đi, quân đội chưa mạnh, Mỹ chưa can thiệp, họ ra đòn. Khi ấy quân đội Việt Nam cộng hòa chưa có tàu nên Trung Quốc chiếm gần như toàn bộ phần phía đông của quần đảo Hoàng Sa.

Lần thứ ba là năm 1959 họ ra đòn nhưng không thành công. Trung Quốc mang quân qua chiếm nốt phần phía tây của quần đảo Hoàng Sa nhưng quân đội Việt Nam cộng hòa đã có mặt ở đó.

Lần thứ tư là năm 1974, người Mỹ rút hạm đội 7, quân đội giảm quân số ở Hoàng Sa từ một tiểu đoàn xuống một trung đội địa phương, họ tiếp tục ra đòn (Trung Quốc mang quân tấn công phần phía tây quần đảo Hoàng Sa đang do quân đội Việt Nam cộng hòa quản lý).

Ngày 14-3-1988, lúc ấy quân đội chúng ta vẫn đang làm nhiệm vụ thời chiến ở biên giới Tây Nam và phía Bắc. Và lúc đó, chúng ta cũng bị cấm vận bốn bề họ lại ra đòn (Trung Quốc đã đưa quân vào chiếm đảo Gạc Ma ở quần đảo Trường Sa).

Và bây giờ, là lúc mà khoảng trống quyền lực đã được tạo ra bởi Ukraine và nhiều khu vực khác trên thế giới. Các cường quốc khác như Mỹ, Nga... đang bị phân tán thì họ lại ra đòn.


555205 top -
Nông dân tôi ở Mỹ
1 ... 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35 ... 85


PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Hoanh Ton
6879 Amherst St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image
Image